Chương 10: (Vô Đề)

Lục Thanh, đồ đàn bà tâm cơ! Thảo nào vừa nãy cô ta tự nhiên lao tới ôm mình, hóa ra là cố tình diễn cảnh "thân mật" để Trì Ý nhìn thấy!

Nhận thức được tình cảnh hiện tại, Trình Diệc Hâm chợt thấy không ổn, trong lòng hoảng loạn tột độ.

Trong mắt Trì Ý, liệu mình có bị coi là kẻ bắt cá hai tay, đang yêu đương với cô ấy mà vẫn dây dưa không dứt, "tình cũ không rủ cũng tới" với người yêu cũ không?

Nhưng oan uổng quá, nàng thật sự không phải loại người đó mà!

Cổ họng nghẹn đắng, không thốt nên lời. Đầu óc nàng bắt đầu tua nhanh hàng loạt kịch bản cẩu huyết. Theo lẽ thường trong phim thần tượng, lúc này Trì Ý phải lao tới chất vấn, sau đó cãi nhau ầm ĩ rồi chia tay ngay tại chỗ.

Thế nhưng, bước chân Trì Ý chỉ khựng lại hai giây rồi tiếp tục đi thẳng về phía nàng.

Trình Diệc Hâm chỉ kịp chớp mắt một cái, Trì Ý đã đứng ngay trước mặt. Nàng còn chưa kịp nghĩ ra lời giải thích nào cho hợp lý thì...

"Em đến đón chị tan làm." Trì Ý đưa tay về phía nàng, giọng nói bình thản, gương mặt không hề lộ chút tức giận hay cảm xúc tiêu cực nào.

"À, ừ." Trình Diệc Hâm hoàn hồn, nhìn bàn tay đang chìa ra trước mặt, nàng nắm lấy ngay mà không cần suy nghĩ.

Sau đó, nàng được Trì Ý dắt tay đi thẳng ra ngoài, những người xung quanh trong mắt Trì Ý lúc này dường như không tồn tại.

"Chết tiệt." Phản ứng bình thản đến lạ thường của Trì Ý khiến Lục Thanh tức điên, đấm mạnh xuống ghế sofa. Cô ta nhìn theo bóng lưng hai người, nghiến răng ken két: "Làm tốt lắm, Trình Diệc Hâm."

Rồi cô ta gằn giọng đầy hằn học: "Thứ tôi không có được thì đừng hòng kẻ nào có được."

Đến đón nàng vẫn là chiếc Volvo trắng quen thuộc, không có tài xế riêng. Trình Diệc Hâm rất tự nhiên ngồi vào ghế phụ.

Không gian trong xe yên ắng lạ thường. Nàng liếc nhìn Trì Ý qua gương chiếu hậu lần thứ N, và lần này, ánh mắt hai người chạm nhau trong gương.

Vụ việc ở đài truyền hình ban nãy vẫn khiến nàng chột dạ nên vội vàng lảng tránh ánh mắt cô.

Trì Ý tưởng nàng thấy trong xe yên tĩnh quá nên hỏi: "Muốn nghe nhạc không?"

"Được thôi."

Trì Ý bật nhạc trên xe, để chế độ phát ngẫu nhiên.

Là một bài hát tiếng Quảng Đông. Nàng nghe không hiểu lời nhưng giai điệu và giọng hát rất êm tai.

"Diệc Hâm."

"Hả?" Trình Diệc Hâm giật mình đáp lại theo phản xạ.

"Vừa nãy cô nói chuyện gì với Lục Thanh thế?"

Cô ấy hỏi rồi! Cô ấy hỏi rồi!

Trình Diệc Hâm lại có cảm giác như vừa được vớt lên từ sông Hoàng Hà, cuối cùng cũng được minh oan!

"Sáng nay cô ta gửi hoa đến công ty, ý là muốn quay lại ấy mà." Nàng cố tỏ ra bình thản, len lén quan sát biểu cảm của Trì Ý qua gương chiếu hậu, hy vọng thấy được chút thay đổi nào đó trên gương mặt cô.

Nhưng Trì Ý chỉ "ừ" một tiếng rồi im lặng.

"Cô không hỏi thêm gì à?" Ừ một cái là xong chuyện sao? Ít nhất cũng phải hỏi xem thái độ của tôi thế nào chứ? Cô rốt cuộc có nghiêm túc yêu đương không đấy!

"Tôi nghĩ cô chắc không ngốc đến mức muốn quay lại với cô ta đâu nhỉ." Trì Ý nhìn nàng qua gương, giọng điệu đầy chắc chắn.

"Ồ." Trình Diệc Hâm thấy thú vị, nhướng mày, "Hiểu tôi thế cơ à?"

Đúng lúc gặp đèn đỏ, Trì Ý dừng xe, quay sang nhìn nàng, trong mắt ánh lên nét cười trêu chọc rõ rệt: "Ừ hứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!