Chương 143: Lời Từ Biệt Cuối Cùng Bên Vách Đá

Mặt trời lúc mười một giờ đã xuyên qua lớp sương mù trên mặt sông, nung nóng vách đá đến mức bỏng rát. Lan Khê đứng trước bụi cỏ đuôi chó dưới chân vách núi. Mũi giày cô đá trúng một mảnh đá vụn màu xám nhạt, mảnh đá lăn vào bụi cỏ, làm kinh động hai con bướm trắng đang đậu trên lá cỏ bay đi.

Cô ngẩng đầu nhìn lên trên. Vách đá như bị một chiếc rìu khổng lồ bổ xuống, những tảng đá tr*n tr** tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo màu xanh xám. Chỉ có vài bụi cây chua táo chịu hạn đâm ra từ kẽ đá, những chiếc gai nhọn ở rìa lá lấp lánh ánh sáng yếu ớt dưới nắng. Gió thổi qua liền rung rinh, như thể đang nhẹ nhàng kéo vạt áo cô, khuyên cô quay đầu lại.

Mảnh vỡ đá Long Phượng trong lòng bàn tay phải khiến cô hơi đau. Hòn đá này là cô và Trần Hạo nhặt được bên bờ sông vào cuối thu năm ngoái. Khi đó nước sông rút xuống, để lộ một bãi đá cuội rộng lớn. Trần Hạo ngồi xổm trên đất bới tìm suốt nửa giờ, rồi cầm hòn đá này chạy về phía cô:

"Chị, chị xem! Những đường vân trên này, trông có giống hình rồng phượng chúng ta vẽ lúc nhỏ không?."

Nhiệt độ từ đầu ngón tay anh vẫn còn lưu lại trên đá. Giờ đây những góc cạnh của mảnh vỡ đã hằn lên lòng bàn tay cô những vết đỏ. Nếu nắm chặt thêm chút nữa, cô có thể cảm nhận được cái lạnh của hòn đá áp vào da thịt.

Cô ngồi xuống, cởi dây giày vải ra rồi buộc lại, thắt thành một nút chết thật chặt. Lần trước khi chạy đuổi theo Trần Hạo bên bờ sông, dây giày bị tuột suýt nữa làm cô ngã nhào. Sau đó anh cứ cười nhạo cô mãi là "đến dây giày cũng không biết buộc."

Khi đứng dậy, ống quần cô quét qua đám cỏ đuôi chó, hạt cỏ dính vào vải, giống như những cuộn len rơi ra từ chiếc khăn quàng cổ Tiểu Mẫn đan cho cô vào mùa đông năm ngoái. Cô gạt đám cỏ cao ngang hông để tiến về phía trước. Sương mù trên lá cỏ vẫn chưa khô, nhỏ giọt theo ống quần, tích tụ thành những vệt ẩm ướt nhỏ ở cổ chân, mát lạnh, giống như người mẹ dùng khăn ướt lau mặt cho cô năm nào.

Con đường dưới chân vách núi khó đi hơn cô tưởng. Dưới chân toàn là đá vụn lỏng lẻo, giẫm lên kêu "lộc cộc."

Vừa mới dồn trọng tâm sang chân trái, đá vụn đã trượt dọc theo vách đá xuống dưới. Cô vội vàng đưa tay trái ra, bám chặt vào một tảng đá nhô ra bên cạnh. Bề mặt tảng đá thô ráp, mang theo hơi nóng sau khi bị mặt trời nung nấu. Lòng bàn tay cô ngay lập tức bị mài đến đỏ bừng, có những vụn đá nhỏ li ti găm vào kẽ móng tay. Cô nhìn xuống dưới một cái. Đám cỏ đuôi chó dưới chân núi đã trở thành một mảng xanh mờ mịt.

Gió cuốn theo những hạt đá nhỏ đập vào mặt, giống như những con côn trùng nhỏ đang bò, hơi ngứa, lại hơi đau.

Mới leo được chưa đầy ba mét, đế giày cô đột nhiên bị trượt trên một tảng đá nhẵn thín, cả người cô nghiêng về phía bên phải. Trái tim cô thắt lại, tay phải siết chặt lấy một bụi cây chua táo, những chiếc gai nhọn đâm vào lòng bàn tay, đau đến mức cô hít một hơi khí lạnh. Cô treo mình giữa không trung, chân trái quờ quạng. Cuối cùng cô cũng chạm vào một bệ đá hơi rộng, mới miễn cưỡng giữ vững được cơ thể. Lúc này cô mới phát hiện, mảnh vỡ đá Long Phượng trong lòng bàn tay đã rạch rách da.

Những giọt máu rỉ ra, dính trên mặt đá xám trắng, trông rất giống vệt mực đỏ Trần Hạo vô tình làm rơi trên giấy khi vẽ tranh lúc nhỏ.

"Suỵt -" Cô muốn rút ngón tay ra khỏi bụi cây chua táo, nhưng phát hiện một chiếc gai đã đâm sâu vào thịt. Ngay lúc đó, trong đầu cô đột nhiên hiện lên những hình ảnh của mùa đông năm ngoái:

Lò sưởi trong tiệm thẩm mỹ mở rất lớn, cô đang ngồi xổm trước kệ hàng sắp xếp mặt nạ. Tiểu Mẫn bưng một ly trà sữa nóng đi tới, trên thành ly còn đọng những giọt nước. "Chị chủ, sao chị lại ngồi xổm trên đất nữa rồi? Tay đông cứng đến đỏ cả rồi này."

Tiểu Mẫn nhét ly trà sữa vào tay cô, lấy từ trong túi ra một tuýp kem dưỡng tay màu hồng, là nhãn hiệu mà lần trước cô nói dùng tốt. "Em thấy vết nứt nẻ trên mu bàn tay chị lại tái phát rồi, mau bôi đi. Sau này mỗi ngày em đều mang trà sữa nóng cho chị, tay sẽ không bị lạnh nữa."

Bàn tay Tiểu Mẫn rất ấm. Khi giúp cô bôi kem dưỡng tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua vết nứt nẻ trên mu bàn tay cô, động tác nhẹ đến mức như sợ làm vỡ thứ gì đó. Ngón tay cô khựng lại, chiếc gai của cây chua táo vẫn găm trong lòng bàn tay, nhưng cô đột nhiên có chút muốn buông tay. Cô nhớ đến cửa sổ kính tiệm thẩm mỹ, mỗi buổi sáng A Kiệt đều dùng khăn lau mới thay để lau ba lần, ngay cả bụi bẩn trong kẽ cửa sổ cũng phải cạy sạch.

Cô nhớ đến chậu cây mọng nước Tiểu Mẫn nuôi sau quầy lễ tân, là loại "Ngọc Lộ" mà cô thích nhất, lá cây mập mạp. Tiểu Mẫn luôn nói "Cây này giống chị chủ, nhìn thì mềm mại nhưng thực ra rất kiên cường."

Cô nhớ đến tháng trước khi trời trở lạnh, ba người bọn họ ăn lẩu trong tiệm, thịt bò viên A Kiệt vừa vớt ra đã bị cướp sạch. Tiểu Mẫn cười đến mức sặc, nước mắt trào ra, hơi nóng làm gương mặt ai nấy đều đỏ bừng.

Những ngày đó là những ngày bình yên nhất cô từng trải qua kể từ khi mẹ ra đi. Không có phiêu bạt, không có lo âu, chỉ có vị ngọt trà sữa nóng, mùi thơm lẩu, và sự quan tâm lải nhải của các nhân viên. Cô thậm chí đã từng nghĩ, cứ tiếp tục sống như vậy cũng rất tốt, quên hết những chuyện trong quá khứ, trông coi cửa tiệm nhỏ này, nhìn chậu cây Tiểu Mẫn lớn lên, đợi A Kiệt học được cách làm món sườn xào chua ngọt cô yêu thích.

Gió lại thổi tới, hất tung chiếc áo khoác màu xanh đậm của cô, vạt áo cọ qua chiếc đai lưng ở eo. Đai lưng là loại vải thô màu xanh thẫm mẹ dệt. Những bông hoa nhỏ thêu bằng chỉ cotton trắng ở rìa tuy đã nhạt màu nhưng vẫn có thể sờ thấy đường vân của mũi kim. Khi mẹ khâu thường hay ngân nga những bài hát cũ, mũi kim đi rất chậm, mỗi mũi đều thẳng hàng, như những con kiến nhỏ đang xếp hàng. Lúc này, cô đột nhiên nhớ đến di thư Trần Hạo, nhớ đến nét chữ của anh khi viết "Chị, đừng nhảy sông nữa."

Nét chữ hơi lệch, là do anh viết khi đang bệnh, trên mặt giấy vẫn còn lưu lại những giọt nước mắt rơi xuống khi anh ho.

"A Hạo đang đợi mình, mình không thể để em ấy đợi quá lâu."

Cô nói khẽ, giọng nói bị gió thổi tan giữa vách đá, hòa lẫn với tiếng đá vụn lăn xuống. Cô hít sâu một hơi, nghiến răng rút chiếc gai cây chua táo đang găm trong lòng bàn tay ra. Những giọt máu men theo đầu ngón tay nhỏ xuống, rơi trên tảng đá, ngay lập tức khô đi. Cô đặt chân trái lên một bệ đá cao hơn, chân phải dùng lực đạp mạnh, tay phải bám chặt vào kẽ hở của tảng đá. Dù đá vụn làm lòng bàn chân đau nhói, dù vết thương trong lòng bàn tay ngày càng đau, cô cũng không dừng bước thêm lần nào nữa.

Leo được khoảng hai mươi lăm phút, cô tựa vào một tảng đá hơi bằng phẳng để nghỉ chân. Mồ hôi men theo thái dương chảy xuống, nhỏ vào trong cổ áo, mát lạnh. Cô lấy khăn giấy trong túi ra định lau mồ hôi, nhưng phát hiện khăn giấy đã bị vò nát bấy. Đây là gói khăn giấy Trương Đào đưa cho cô vào mùa hè năm ngoái. Ngày hôm đó cô khóc bên bờ sông, khóc đến mức đứng không vững. Trương Đào đi ngang qua, không nói gì, chỉ đưa gói khăn giấy màu xanh nhạt này tới, rồi đứng ở nơi cách cô không xa. Mãi đến khi cô khóc đủ rồi, anh mới nhẹ nhàng nói "Cô bé, sống trên đời luôn có hy vọng, đừng ép bản thân quá chặt."

Gói khăn giấy này cô luôn để trong ngăn kéo tiệm thẩm mỹ. Hôm qua khi ra khỏi cửa cô mới đặc biệt bỏ vào túi. Hiện tại trên bao bì khăn giấy dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ từ ngón tay Trương Đào.

Gió thổi những âm thanh từ xa tới, thấp thoáng có tiếng rao bán bánh đường:

"Bánh đường đây

- Bánh đường vừa mới ra lò đây -."

Bụng cô kêu "ọc ọc" một tiếng, cô nhớ đến tiệm bánh đường ông Vương. Tiệm ông Vương ở ngay cạnh tiệm thẩm mỹ, mỗi sáng sáu giờ đã mở cửa. Khi cô đến mở tiệm, ông Vương luôn lấy một miếng bánh đường từ trong xửng hấp ra, dùng giấy dầu bọc lại đưa cho cô:

"Cô bé, cháu cứ không ăn sáng mãi là không tốt cho dạ dày đâu. Bánh đường này làm bằng men cũ, mềm lắm, cháu nếm thử đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!