Chương 8: (Vô Đề)

Hắn như nghe thấy chuyện cười.

"Thẩm Hoài Cẩm, nàng cho rằng Lý Giác là hạng người tốt đẹp gì sao?"

"Hắn chẳng qua chỉ là một hoàng t. ử không được sủng ái, không quyền không thế, nàng gả cho hắn thì có ngày lành gì chứ?!"

Ta từng chữ một đáp lại.

"Vậy thì,

cũng không còn liên quan đến điện hạ nữa rồi."

Hắn cứng người.

Trong đôi mắt phượng ấy cuộn trào giận dữ, không cam lòng, còn có một tia đau đớn mà ta không hiểu nổi.

Hắn gật đầu, lùi về sau một bước.

"Được, được lắm."

"Đúng là không liên quan tới ta."

"Thẩm Hoài Cẩm, nàng đừng hối hận."

"Thần nữ, tuyệt đối không hối hận."

Hắn phất tay áo bỏ đi.

Không bao lâu sau, theo lời mời của Hoàng hậu, ta vào cung.

Lúc ra ngoài, gặp hắn trong ngự hoa viên.

Hoặc nói đúng hơn,

là hắn cố ý đứng đó chờ ta.

Giọng hắn khàn khàn.

"Thẩm Hoài Cẩm, nếu ta nói ta nguyện cưới nàng làm phi, nàng có quay đầu không?"

Ta nhìn hắn.

Ánh mặt trời rất đẹp, rơi trên gương mặt hắn, tuấn mỹ vẫn như cũ.

"Điện hạ, thánh chỉ đã ban xuống, nước đổ khó hốt."

"Nếu ta có thể khiến phụ hoàng thu hồi thánh mệnh thì sao?"

Ta lắc đầu.

"Điện hạ, hà tất chứ."

"Hà tất?"

Hắn bỗng cười, nụ cười đầy cay đắng.

"Đúng vậy, hà tất."

"Trong lòng nàng vốn dĩ không có ta, đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!