Chương 3: (Vô Đề)

Nàng ta ngây người.

Tiếng xì xào xung quanh cũng ngưng bặt.

Ta rút tay về, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.

"Chỉ là lần sau, nếu muốn thứ gì, cứ nói thẳng với ta."

"Đồ của ta, muội muội muốn, chẳng lẽ ta lại không cho sao?"

Lời này nghe như chiều chuộng, nhưng rơi vào tai người có tâm thì ý nghĩa đã khác rồi.

Sắc mặt Thẩm Nguyệt Nhu hết trắng lại đỏ, đỏ rồi lại trắng.

Nàng ta muốn biện giải, nhưng lời ta nói không một kẽ hở, nếu nàng ta còn cãi nữa, ngược lại sẽ khiến việc tự tiện lấy đồ bị chứng thực.

"Ta, ta không có..."

Nước mắt nàng ta lăn xuống.

"Là điện hạ hắn..."

"Ta biết."

Ta ngắt lời nàng ta, lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng ta.

"Điện hạ thương muội, tặng đồ cho muội là chuyện nên làm."

"Chỉ là cây bộ diêu này là lễ cập kê của ta, ý nghĩa khác biệt."

"Sau này nếu muội muốn đeo, vẫn nên đổi cây khác thì hơn."

Nói rồi, ta nhẹ nhàng tháo cây bộ diêu xuống.

Nàng ta cứng cổ không dám động.

Ta nắm cây bộ diêu trong tay, thân trâm bằng vàng đỏ cấn đến lòng bàn tay đau nhói.

Sau đó ta xoay người, đi về phía hồ sen cách đó không xa.

"Tỷ tỷ!"

Thẩm Nguyệt Nhu nhận ra ta muốn làm gì, thất thanh kêu lên.

Ta dừng bước, quay đầu nhìn nàng ta, mỉm cười.

Rồi giơ tay,

ném cây bộ diêu xuống hồ.

Một tiếng động khẽ vang lên, ánh vàng chìm vào làn nước biếc, biến mất không thấy nữa.

Khắp vườn tĩnh lặng như tờ.

Ta đi trở lại trước mặt Thẩm Nguyệt Nhu, đưa khăn tay trả lại nàng ta.

"Bẩn rồi, muội tự lau đi."

Nói xong, ta không nhìn nàng ta nữa, xoay người rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!