"Cô nương, có phải người nghe ai nói gì rồi không?"
"Hay là Thái t. ử điện hạ hắn..."
Ta ngắt lời nàng.
"Hắn rất tốt."
"Là ta không xứng."
Xe ngựa dừng lại trước cổng Trấn Quốc công phủ.
Ta vừa xuống xe đã nhìn thấy bên cửa ngách có một chiếc kiệu nhỏ bọc lụa xanh.
Màn kiệu vén lên, Thẩm Nguyệt Nhu được nha hoàn dìu xuống, một thân váy áo xanh nước, mảnh mai như liễu yếu trong gió.
Nàng ta nhìn thấy ta, mắt sáng lên, bước nhanh tới.
Giọng nói mềm mại như thể có thể nhỏ ra nước:
"Tỷ tỷ về rồi?"
"Vừa rồi Thái t. ử điện hạ đến phủ tìm tỷ, đợi mất nửa canh giờ đấy."
Ta nhìn nàng ta.
Thẩm Nguyệt Nhu mười sáu tuổi, vẫn chưa có vẻ ung dung được quyền thế nuôi dưỡng như về sau, nhưng dáng vẻ yếu mềm đáng thương nơi chân mày khóe mắt đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh.
Nàng ta hiểu rõ nhất cách khiến người khác thương xót, nhất là khiến Lý Diễm thương xót.
"Thế à?"
Ta nhàn nhạt đáp.
"Vậy muội muội tiếp đãi tốt chứ?"
Sắc mặt nàng ta thoáng cứng lại, sau đó liền ửng hồng.
"Tỷ tỷ nói gì vậy."
"Điện hạ là đến tìm tỷ tỷ, ta sao dám quấy rầy."
"Chỉ là điện hạ đợi lâu quá, ta dâng một chén trà..."
"Ồ."
Ta gật đầu.
"Vậy vất vả cho muội rồi."
Nói xong liền định đi vào phủ.
Nhưng nàng ta lại đưa tay kéo lấy ống tay áo ta.
Nàng ta c.ắ. n môi, trong mắt dâng nước mắt.
"Tỷ tỷ, có phải tỷ giận ta rồi không?"
"Ta, ta không cố ý gặp điện hạ đâu, chỉ là trùng hợp..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!