Chương 11: (Vô Đề)

15

Từ đó về sau, Lý Giác quả thật bắt đầu giúp ta.

Hắn đứng ra thuê thêm hai căn tiệm bên cạnh, đập thông rồi mở rộng d.ư.ợ. c đường.

Lại còn mời mấy vị thái y đã lui về ở ẩn đến ngồi chẩn bệnh, thanh danh dần dần lan xa.

Dược đường đổi tên thành Từ An y quán, không chỉ xem bệnh, mà còn phát cháo tặng t.h.u.ố.c, trở thành thiện đường có tiếng trong kinh thành.

Dân chúng nhắc đến Thần vương phi, không còn là đích nữ bị Thái t. ử bỏ rơi nữa, mà là nữ thần y có tấm lòng Bồ Tát.

Ta biết, trong đó có công lao của Lý Giác.

Hắn không giỏi ăn nói, nhưng âm thầm làm rất nhiều việc.

Khi ta bị lời đồn quấn lấy, hắn sẽ dẫn ta đi khám bệnh thiện nguyện, để dân chúng tận mắt nhìn thấy y thuật của ta.

Khi ta bị đám quý phụ xa lánh, hắn sẽ cùng ta dự yến tiệc, dùng hành động nói cho tất cả mọi người biết rằng, phu phụ Thần vương phủ hòa thuận.

Đến ngày sinh thần của ta, hắn còn tặng ta cả một hòm y thư.

Toàn là bản chép quý hiếm, nghìn vàng khó cầu.

Xuân Đường nói:

"Cô nương, Vương gia đối với người thật tốt."

Ta lật xem mấy quyển y thư, không nói gì.

Tốt thì đúng là tốt, nhưng cái tốt ấy giống sự nâng đỡ của một người đồng hành hơn, chứ không giống tình ý phu thê.

Ta không tham lam.

Như vậy đã đủ rồi.

Thế nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Hôm đó trong cung truyền ra tin.

Thẩm Nguyệt Nhu sảy t.h.a. i rồi.

Nghe nói lúc đi dạo trong ngự hoa viên, nàng ta trượt chân ngã, đứa bé không giữ được.

Lý Diễm giận dữ, hạ lệnh điều tra triệt để.

Cuối cùng lại tra đến đầu ta.

Bởi vì hôm đó ta cũng ở trong cung, có người nhìn thấy ta xuất hiện gần ngự hoa viên.

Ta bị triệu vào cung.

Trong cung của Hoàng hậu, bầu không khí nặng nề vô cùng.

Lý Diễm ngồi ở vị trí trên cao,

sắc mặt xanh mét.

Thẩm Nguyệt Nhu nằm trên giường, mặt trắng bệch, khóc đến hoa lê dính mưa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!