"Vậy thì tốt."
Nàng ta cười cười, bỗng hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ hai người chúng ta nghe thấy mà nói:
"Tỷ tỷ, đời này ta sẽ sinh hạ trưởng t. ử của Thái t.ử."
"Còn tỷ, e là ngay cả giường của Thần vương cũng không leo lên nổi nhỉ?"
Ta nhìn vẻ đắc ý trong mắt nàng ta, bỗng thấy thật nực cười.
Sống lại một đời, nàng ta vẫn chỉ biết dùng những thủ đoạn đó thôi.
Ta khẽ nói:
"Lương đệ, cẩn thận vui quá hóa buồn."
Sắc mặt nàng ta khẽ biến.
Ta không để ý đến nàng ta nữa, xoay người trở lại bên cạnh Lý Giác.
Hắn liếc nhìn ta một cái, không nói gì, chỉ đưa qua một chén trà nóng.
Nửa sau yến tiệc, ta vẫn luôn không yên lòng.
Cho đến khi tan tiệc, Lý Giác đưa ta về phủ.
Trên xe ngựa, hắn bỗng mở miệng:
"Nàng không vui."
Ta lắc đầu.
"Không có."
"Vì Thẩm lương đệ có t.h.a. i sao?"
Ta im lặng.
Hắn nhìn ta, ánh mắt bình tĩnh.
"Nếu nàng muốn có con, bản vương có thể..."
"Không cần."
Ta cắt lời hắn.
"Thần nữ không muốn."
Hắn khựng lại một chút, rồi gật đầu.
"Tùy nàng."
Trong xe ngựa lại yên lặng trở lại.
Ta nhìn màn đêm trôi ngoài cửa sổ, bỗng hỏi:
"Vương gia, ngài nói xem, vì sao con người cứ cố chấp với thứ không nên cố chấp như vậy?"
Lý Giác không trả lời ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!