Lăn lộn hồi lâu, Lý Tư Phàm rốt cục cũng buông tha Trùng Tử. Trùng Tử vuốt thân thể ẩm ướt tùy tiện lấy khăn giấy ở đầu giường lau, xoay người định bụng quay lại giấc ngủ.
Lý Tư Phàm nhất định lôi kéo y đi tắm rửa, Trùng Tử bất động giả chết, Lý thiếu gia đành phải một mình đi tắm. Một lát sau cầm một chiếc khăn mặt ấm áp quay trở lại giường, lau chùi cái mông bẩn của thầy hắn.
Trùng tử không kiên nhẫn mà lẩm bẩm, lại mơ màng cứ như vậy mà tiến vào giấc mộng đẹp.
Đến buổi sáng, đồng hồ sinh học của Trùng Tử vừa kêu, đã sớm mở mắt. Lý Tư Phàm vẫn thích dính giường, cho nên Trùng Tử tận lực không phát ra tiếng động xuống giường, đến phòng bếp dưới lầu làm bữa sáng.
Biệt thự rất lớn, nhưng người hầu cũng không biết đã đi đâu, may mắn trong tủ lạnh có rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, làm một bữa sáng đơn giản cũng không thành vấn đề.
Chờ sau khi làm xong, Trùng tử đi lên đánh thức hai thằng nhỏ. Đứa nhỏ còn tốt hơn chút, đứa lớn thì liều mạng dùng chăn che đầu, nhất định không chịu dậy.
"Mau lên, dậy mau, chút nữa còn phải về trường đấy!"
Nghe xong lời này, Lý Tư Phàm chậm rì ngồi dậy, mặc quần áo cùng Trùng Tử xuống lầu ăn cơm.
Ăn xong, Lý Tư Phàm vừa lau miệng vừa nói : "Tôi muốn tạm nghỉ học."
Trùng Tử trợn tròn mắt; "A! Trò muốn làm cái gì?"
Lý Tư Phàm không phản ứng lại y, cúi đầu đùa với Tranh Tranh. Trùng Tử gấp đến độ không xong, trong đầu bỗng nhiên chợt lóe linh quang.
"Trò đừng lo lắng chuyện phí sinh hoạt, cho dù đưa cho Đình Đình tiền thuốc men, tôi vẫn có chút tiền dư."
Lý thiếu gia tựa tiếu phi tiếu nhìn Trùng Tử : "Thầy có bao nhiêu tiền a? Đưa sổ tiết kiệm cho tôi xem!"
Trùng Tử bị xem thường đến không xong, thực lực kinh tế của mình bị nghi ngờ, quả thực làm cho thầy Tùng có chút thẹn quá thành giận.
Một nam nhân sắp ba mươi tuổi bặm môi phồng má, thảm không nỡ nhìn. Nhưng phẩm vị của Lý thiếu gia từ trước đến nay luôn không tầm thường, vẻ túng quẫn bối rối của lão nam nhân, càng nhìn càng yêu chứ!
Qua hồi lâu sau, bé cưng cũng đùa đủ rồi, Lý Tư Phàm mới chậm rì rì nói: "Mẹ tôi gặp chút chuyện, đang ở nước ngoài tạm thời không thể trở về. Tôi đã trưởng thành rồi, có thể hợp pháp kế thừa di sản của cha tôi. Chuyện xảy ra đột ngột, rất nhiều việc cần phải chỉnh lý. Ngày hôm qua tôi cả đêm cùng luật sư thương lượng một chút, quyết định tạm thời nghỉ học."
Trùng Tử chớp a chớp, coi như nghe hiểu được : Thằng nhỏ muốn đổi đời rồi.
Theo lý mà nói, y hẳn là phải thay Lý Tư Phàm vui vẻ. Nhưng trong lòng cố tình lại nổi lên chua xót không hiểu được. Để cho một kẻ nghèo hàn đè, vậy gọi là có lòng giúp đỡ người nghèo. Nhưng để một phú ông nằm sấp trên người , vậy liền có chút nghi ngờ bán thịt cầu vinh.
"…… Rất tốt a, trò cũng coi như hết khổ rồi, bằng bản lĩnh của trò, không có bằng đại học cũng không sao. Về sau tự mình chiếu cố bản thân nhiều hơn chút, có chuyện gì thì nói với thầy a!"
Mặt Lý Tư Phàm lập tức xìu xuống : "Thầy muốn đi đâu a?"
Trùng Tử nói : "Về nhà đi làm a!"
Sắc mặt Lý thiếu gia triệt để hạ xuống âm độ : "Thầy muốn cùng tôi tách ra?"
Trùng Tử kỳ thật vẫn không xác định được quan hệ của hai người, lúc này Lý Tư Phàm lại dùng ngữ khí lên án chất vấn y, thầy Tùng không hiểu sao có cảm giác chột dạ.
"Tôi…… Tôi cũng không thể ở lại nơi này a!"
"Có cái gì không thể, thầy muốn đi làm, mỗi ngày tôi phái xe riêng đưa đón thầy."
"Ý của tôi là, hiện tại trò cũng không cần tôi, ở bên một lão già nhàm chán như tôi cũng không phải chuyện hay ho gì."
Lý Tư Phàm xụ mặt nói : "Thầy đùa giỡn tôi xong liền muốn vỗ mông chạy lấy người?"
Trùng Tử xém chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình.
"Không phải, sao lại biến thành tôi đùa giỡn trò, hai người chúng ta cái kia…… số lần trò làm tôi nhiều hơn đi!"
Hai mắt Lý Tư Phàm phiếm chút ẩm ướt, qua một lúc ôm lấy trùng Tử, đem mặt chôn xuống. Rầu rĩ nói : "Mẹ tôi có thể phải vào tù, trong nhà cũng chỉ có một mình tôi, tôi không muốn để thầy đi……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!