Nhược Nhược thở dài: "Cậu không biết anh ấy nổi tiếng thế nào đâu. Từ năm nhất đã đoạt hàng loạt giải Vật lý, giờ là trưởng nhóm nghiên cứu. Trên trang chủ còn có video tuyển sinh do anh ấy quay. Quan trọng là còn đẹp trai nữa. Trời ơi, Chúa đóng cửa nào của anh ta vậy?"
Nhược Nhược lắc đầu lia lịa. Trong lúc cô ấy nói, tôi đã thấy rõ sự nổi tiếng của anh ấy. Chỉ trong 10 phút, đã mấy người xin WeChat anh Vật lý, nhưng anh ấy chỉ khẽ lắc đầu cười. Ngay cả khi từ chối cũng lịch sự khó tả.
"À, nghe nói Nhan Dụ ít khi cho WeChat cá nhân, chỉ dùng số công tác thôi. Cậu add số nào?"
"Hả? Tớ chưa add."
"Chưa add?!" Nhược Nhược tròn mắt.
Ừ, tôi chưa dám add cái mà Ái Anh Tư Đản đưa. Chúng tôi vẫn liên lạc bằng nick [Vật lý vui vẻ] và [Tiểu Ninh].
Nhược Nhược bĩu môi, đẩy tôi về phía đó: "Đi đi, đến rồi không gặp mặt à?"
Bị cô ấy thúc giục, tôi tiến đến cách anh Vật lý vài mét. Người mà tôi ngày đêm mong nhớ, chỉ qua màn hình nhỏ mà quen biết suốt hai năm, giờ đang đứng thật trước mắt tôi. Tim tôi đập loạn xạ.
Nên nói gì bây giờ? Anh ấy có còn nhớ tôi không? Gặp tôi sẽ vui hay thất vọng? Lạ lẫm hay thân quen? Hàng trăm câu hỏi xoáy trong đầu. Cuối cùng, tôi cũng đứng trước mặt anh ấy.
"Em tìm ai thế?" Ai đó hỏi. Ánh mắt mọi người, bao gồm cả Nhan Dụ, đổ dồn về phía tôi.
"Em… em tìm anh ấy."
"Nhan Dụ, có người tìm."
"Xin lỗi mọi người." Anh ấy nói với mấy người đang hỏi trước đó rồi bước lại gần.
"Em tìm anh?" Giọng nói y hệt trong video ấm áp, nhẹ nhàng, nghe như đang cười.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, hít một hơi thật sâu: "Em… em là Ninh Ninh."
Anh ấy hơi nhíu mày, ánh mắt thoáng nghi hoặc. Ôi, nói nhầm rồi! Anh Vật lý đâu biết tên thật của tôi. Tôi định sửa lại thì bất ngờ, anh ấy khẽ nhướng mày, nghiêng đầu nhìn tôi. Đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng: "Tiểu Ninh?"
Trong khoảnh khắc ấy, tim tôi như ngừng đập. Cuối cùng chúng tôi cũng gặp nhau.
Mọi lo lắng về sự xa cách và ngượng ngùng tan biến trong chớp mắt. Nhan Dụ nở nụ cười ấm áp: "Em tìm anh thế nào? Sao không nhắn trước?"
Bình thường chỉ có tôi hỏi anh ấy, giờ bị hỏi ngược lại, tôi bỗng lúng túng không biết trả lời sao. Nhưng anh ấy dường như không quan tâm lắm đến câu trả lời: "Đợi anh chút." Anh quay lại nói gì đó với đồng nghiệp, mọi người liếc nhìn tôi rồi cười: "Ừ ừ, đi đi!"
Khi quay lại, thẻ công tác trên người anh đã biến mất.
"Đi thôi."
Đi đâu? Anh không bận sao? Tôi đầy nghi hoặc, nhưng chỉ cần anh vẫy tay là tâm trí tôi đã bay theo hết. Tôi nhìn về phía Nhược Nhược đang đợi, cô ấy sốt sắng vẫy tay: "Đi đi! Mau lên!"
Buổi gặp mặt diễn ra vui vẻ hơn tôi tưởng. Chúng tôi dạo quanh khuôn viên Thanh Hoa. Để phá băng, anh chủ động bắt chuyện: "Cơm ở nhà ăn số 3 ngon nhất."
"Đài phun nước đẹp nhất vào lúc hoàng hôn."
Những điều này tôi đều biết cả. Kế hoạch cuối cùng Nhược Nhược đề ra chính là giả làm sinh viên Thanh Hoa.
"Không ổn lắm thì sao?"
"Thanh – Bắc vốn là một nhà. Em muốn gặp crush lại không dám tiết lộ thân phận, chỉ có cách này thôi."
Từ khi nhập học, tôi thường xuyên mượn danh Nhược Nhược sang Thanh Hoa. Tôi nói với anh Vật lý: "Thanh Hoa rộng quá, lần đầu em suýt lạc." Đây là sự thật, nên tôi nói rất tự nhiên.
Anh mỉm cười: "Rồi em sẽ quen thôi."
"…". Tôi không dám hứa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!