"Chị ơi, chị chuẩn bị thêm cho em ít tiền tiêu vặt đi mà, em trai chị sắp phải ra đường ăn đất đến nơi rồi đây."
Quan Miểu vừa nghĩ tới cái tên [Lão bà đại nhân] đang chễm chệ trên bảng vàng kim chủ là lại thấy nghiến răng kèn kẹt. Kể từ khi vị đại gia mặt dày tâm đen này xuất hiện, ngày ngày vung tiền trêu hoa ghẹo nguyệt nữ thần nhà hắn, cái ví tiền của hắn cũng bắt đầu biểu tình dữ dội. Hắn trơ mắt nhìn vị trí Top 1 mình dày công giữ gìn suốt nửa tháng trời bị cướp mất. Những cơn mưa sao băng xa hoa của đối phương khiến hắn lóa cả mắt, lại còn phải chịu đựng mấy lời tán tỉnh sến súa nổ mắt mỗi ngày.
Khổ thân nữ thần của hắn tâm hồn đơn thuần như tờ giấy trắng, bị tên kia lừa gạt mà chẳng hề hay biết.
Thật đúng là tức chết người mà!
"Hôm nay mới có ngày mười thôi." Quan Tú Nương chẳng buồn ngẩng đầu, cô đang tập trung chọn lựa mấy bản nhạc mà Tô Bạch vừa gửi qua, tiện tay mở loa ngoài cho âm thanh vang khắp phòng làm việc.
Khi chất giọng u sầu đặc trưng của Tô Bạch cất lên, Quan Miểu rùng mình một cái, vội bịt tai xin tha: "Chị ơi, chị ruột của em ơi, giang hồ cứu cấp, giúp em một phen đi!"
Quan Tú Nương vốn không phải người chị bảo thủ, cô chưa bao giờ ngăn cấm em trai theo đuổi thần tượng hay tặng quà trên mạng, nhất là khi cô cũng là người trong nghề. Nhưng lần này xem ra có chút khác biệt: "Cái cô hotgirl mạng mà em theo đuổi tên là gì ấy nhỉ?"
Quan Miểu xị mặt: "Chị ơi, chị nói chuyện đừng nghe khó lọt tai thế được không? Hotgirl cái gì chứ, người ta tên là Cá Nhỏ, là nữ thần hoàn mỹ nhất trong lòng em đấy. Chị đã thấy ai có thể biến mấy bài đồng dao thành nhạc hit chưa? Cái người tên Tô Bạch chị đang dẫn dắt chắc chắn không có trình độ đó đâu."
Quan Tú Nương biết thừa Quan Miểu và Tô Bạch vốn như nước với lửa nên cũng chẳng buồn tranh luận chuyện trẻ con này. Cô lấy sổ tay, tùy ý xé một trang giấy, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Nếu cô ấy thực sự hát hay như em nói, chị cũng bắt đầu thấy tò mò rồi đấy."
Quan Miểu ngẩn người, không dám tin vào tai mình. Mấy ngày nay hắn đã quảng cáo không dưới chục lần, bao nhiêu lần đưa tai nghe đến tận nơi đều bị chị hắn gạt đi với vẻ mặt "đúng là đồ không có tiền đồ". Sợ Quan Tú Nương đổi ý, hắn chộp lấy bút, xoát xoát viết xuống một dãy dài số hiệu phòng livestream cùng danh sách những bài hát đang làm mưa làm gió hiện nay.
Cuối cùng, hắn cắn cán bút ngẫm nghĩ một hồi, xác định không bỏ sót thứ gì mới đưa tờ giấy cho Quan Tú Nương đang cười tủm tỉm. Hắn hếch cằm, mái tóc nhuộm rực rỡ như mào gà khẽ đung đưa đầy hài hước.
Hắn tự hào tuyên bố: "Cá Nhỏ chỉ hát nhạc mình tự viết thôi, Tô Bạch làm được không?"
Tô Bạch dĩ nhiên là không. Mọi bản tình ca sầu thảm của anh ta đều là do công ty bỏ tiền tấn ra mua về. Quan Tú Nương bị cái điệu bộ của em trai chọc cười, nhịn không được trêu chọc: "Nữ thần của em mà cũng biết tự viết nhạc cơ à?"
Chuyện này cư dân mạng đã từng hỏi và được Mạc Anh xác nhận trực tiếp. Quan Miểu chẳng chút nao núng, ưỡn ngực khẳng định: "Từng bài đều là tâm huyết của cô ấy. Không tin chị cứ nghe thử đi, mỗi bài hát đều mang một phong vị riêng không lẫn vào đâu được."
Quả là đặc sắc. Giữa cái vòng giải trí đang bão hòa và rập khuôn hiện nay, điều này quả là hiếm có. Quan Tú Nương gật đầu: "Được rồi, chị sẽ nghe."
"Tiếp thị" thành công!
Quan Miểu nhún nhảy theo điệu bộ độc lạ của mình bước ra ngoài, không quên nhắc nhở: "Chị yêu ơi, nhớ chuẩn bị tiền tiêu vặt cho em đấy, nhiều nhiều một chút, giang hồ cứu cấp mà!"
Bị hối thúc quá mức, Quan Tú Nương đành cầm điện thoại lên lắc lắc làm hiệu đã chuyển khoản.
Quan Miểu lúc này mới mãn nguyện rời đi. Hắn nhìn chằm chằm vào tài khoản, cứ vài giây lại cập nhật một lần. Đinh! Âm thanh thông báo vang lên khiến hắn đầy tự tin nhấn vào phòng livestream. Hắn siết chặt nắm tay, thề phải dùng tiền đè bẹp vị đại gia kia để bảo vệ nữ thần. Thế nhưng, đập vào mắt hắn lại là dòng thông báo đỏ chót: "Xin nghỉ phép".
Quan Miểu: "..." Một trái tim tan nát, lạnh lẽo còn hơn cả nước biển sâu.
Vừa đến giờ cơm, Mạc Anh đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, chỉ chờ cầm đũa gõ bát. Nàng quả là một nhân ngư cực kỳ chuyên nghiệp trong chuyện ăn uống.
Thế nhưng, Mâu Cẩn lại thông báo tạm thời không thể livestream. Cô né tránh đôi mắt lục bảo đang phát ra tín hiệu nghi hoặc kia. Đôi mắt ấy quá sạch sẽ và thuần khiết, nhìn lâu vào đó, cô cảm thấy như thấy được phần dơ bẩn nhất trong tâm hồn mình: "Mạc Anh, chuyện này mình đã nói mấy ngày trước rồi. Nếu cậu không ký hợp đồng, công ty sẽ không cung cấp bất cứ kênh hỗ trợ nào cho cậu nữa."
Mạc Anh nhìn căn phòng tràn ngập những dải sáng màu xám lẫn lộn với sắc đỏ đen, chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào. Mất đi nguồn cung cấp cảm xúc từ phòng livestream, nàng lại phải chịu đói rồi.
Lần đầu tiên thấy nàng ủ rũ cúi đầu, lòng Mâu Cẩn chợt mềm lại, suýt chút nữa đã mở máy tính cho nàng hát tiếp. Nhưng nghĩ đến sự thúc ép từ Tống chủ quản và ánh mắt xem thường của Nghê Tâm Ngữ, cô biết mình phải dùng đến quân bài cuối cùng.
"Cậu xem, nếu cậu thích livestream như vậy, tại sao không ký hợp đồng với công ty đi? Chỉ cần ký xong, họ sẽ cho cậu lên sóng ngay, lại còn có tiền mua bể cá nữa."
Mọi lời dụ dỗ của Mâu Cẩn đều vô dụng. Mạc Anh hoàn toàn mất hứng thú với miếng mồi này, thậm chí trong đầu còn nảy ra ý định rút lui — nhân gian này khó sống quá, hay là mình về nhà thôi? Ở nhà tuy không có con người với những cảm xúc phong phú, nhưng vẫn có đám bạn nhỏ thích nghe nàng hát, cũng đủ để no bụng qua ngày.
Thấy đối phương im lặng, Mâu Cẩn đành dùng khổ nhục kế, ngồi thụp xuống bên cạnh sofa: "Mạc Anh, ký hợp đồng này tốt cho cả hai chúng ta mà. Thời gian qua chúng ta hợp tác rất vui vẻ đấy thôi. Cậu cứ việc hát, mọi chuyện vụn vặt khác cứ để mình lo, mình nhất định sẽ đưa cậu l*n đ*nh cao của nghề này. Ký đi, coi như là giúp mình một lần, không được sao?"
Mạc Anh ngồi xếp bằng trên sofa, nhìn cô hồi lâu mới lên tiếng: "Chẳng phải tôi đã giúp cô rồi sao?"
Mâu Cẩn nghẹn lời. Cảm giác bị áp chế dưới hào quang của Nghê Tâm Ngữ khiến cô ngạt thở. Cô cắn môi: "Đúng, cậu đã giúp mình, vậy giúp thêm lần này nữa không được à? Mình cần công việc này. Cậu không biết đâu, vì cậu mà mình đã bỏ cả công việc chính rồi. Tống chủ quản nói nếu cậu không ký, công ty cũng không nhận mình nữa."
Mạc Anh nhìn những dải sáng đen đỏ đang quấn quýt quanh phòng, mùi tanh nồng hôi hám khiến nàng buồn nôn. Nàng khó chịu đẩy Mâu Cẩn ra, lao thẳng vào nhà vệ sinh và chốt cửa lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!