Cái tên Mạc Anh gây bão trong chốc lát rồi bỗng nhiên biến mất khỏi danh sách tìm kiếm một cách bí ẩn. Tuy nhiên, hình bóng xinh đẹp ấy đã để lại ấn tượng không thể phai mờ.
Những ngày sau đó, Mạc Anh vẫn ăn no ngủ kỹ, điều duy nhất nàng không hài lòng là cái bồn tắm nhỏ hẹp. Nàng thầm quyết định phải đổi chỗ ở, nơi đó nhất định phải có một cái bể cá thật lớn để nàng thỏa sức lặn ngụp.
Mâu Cẩn gõ cửa phòng tắm: "Mạc Anh, ra mau đi."
Nàng chậm rãi bước ra, đôi bàn chân trần để lại những vệt nước đáng yêu trên sàn. Những giọt nước lăn dài trên bắp chân thon chắc rồi biến mất trong chuỗi hạt vàng lấp lánh ở cổ chân nàng.
Mâu Cẩn nhìn nàng đến ngẩn người, rồi tò mò hỏi: "Chuỗi hạt trên chân cậu là loại gì vậy? Trông không giống viên trân châu vàng cậu đưa mình lắm."
Mạc Anh hơi khựng lại, nàng quay mặt đi đáp qua quýt: "Thì... nó hơi khác một chút."
Mâu Cẩn định tiến lại gần nhìn kỹ hơn thì Mạc Anh cố ý bắt chéo chân để che đi. Nàng đánh lạc hướng: "Cậu bảo có chuyện muốn nói mà."
Mâu Cẩn sực nhớ ra chính sự, hào hứng khoe sổ sách: "Mấy ngày qua lượng người xem tăng gấp năm lần, tiền ủng hộ đã lên tới cả triệu tệ. Tống chủ quản nói cậu sắp trở thành ngôi sao sáng nhất của nền tảng rồi!"
Mạc Anh nghiêng đầu ngơ ngác. Mâu Cẩn cười bảo nàng ngốc, đến mức nổi tiếng rồi cũng không biết.
Mâu Cẩn tiếp lời: "Mình tính rồi, số tiền này nếu rút ra cũng được hơn 300 ngàn. Cậu có muốn mua gì không? Trừ đồ ăn ra nhé."
Mạc Anh nảy ra một ý kiến: "Mua bồn tắm."
Mâu Cẩn hoài nghi: "Bể cá sao? Cậu định nuôi cá à?"
Mạc Anh phấn khích đứng bật dậy trên sofa, khua tay múa chân mô tả con cá của mình còn to hơn cả bộ ghế này: "Tôi muốn nuôi một con cá lớn chừng này này, có phải là cần một cái bể cá khổng lồ hơn cả thế này không? Liệu có được không nhỉ?"
Mâu Cẩn ngẩn người nhìn nàng một hồi rồi bật cười thành tiếng: "Ha ha ha, Mạc Anh, cậu đúng là đồ dâm bụt. Nuôi con cá to như thế để làm gì, để thịt à?"
Mạc Anh: "..."
Mâu Cẩn cười xong mới nhận ra Mạc Anh đã lẳng lặng thu mình lại một góc sofa, chẳng buồn nói năng, gương mặt thậm chí còn thoáng hiện nét u sầu: "Cậu muốn nuôi thật à?"
Mạc Anh ôm chặt hai chân, tì cằm lên gối, gật đầu lia lịa.
Mâu Cẩn dở khóc dở cười. Cô thật chẳng ngờ Mạc Anh lại có sở thích nuôi cá, đến bản thân nàng còn nuôi chưa xong, nói gì đến nuôi thú cưng. Cô vắt óc suy nghĩ một hồi rồi bảo: "Muốn nuôi thì cũng không phải không thể, nhưng trước tiên cậu phải có chỗ chứa được cái bể cá khổng lồ đó đã. Đây là nhà thuê, không để vừa đâu. Có được một căn nhà riêng là bước đầu tiên, sau đó mới ra chợ hoa chim cảnh tìm xem có con cá nào to như cậu nói không.
Nếu là mấy loại cá trắm đen, trắm cỏ mà lớn chừng đó thì giá cũng chát lắm. Còn nếu cậu muốn nuôi mấy loại cá cảnh đại dương thì giá lại càng trên trời."
Nói tóm lại, vẫn phải kiếm tiền.
Mà nàng chỉ muốn một cái bể cá cho mình thôi mà.
Mạc Anh đảo mắt tròn xoe: "Ba trăm ngàn vẫn không đủ sao?"
Mâu Cẩn nghĩ đến giá nhà ở trung tâm thành phố, cắn rơm cắn cỏ mà lắc đầu: "Không đủ đâu. Nhưng nếu cậu ký hợp đồng với công ty Trác Tuyệt, chăm chỉ livestream một hai năm thì may ra mới đủ mua một căn nhà. Đến lúc có tiền dư dả rồi, muốn lắp cái bể cá vĩ đại như cậu nói cũng chưa muộn."
Mạc Anh ngơ ngác: "Ký hợp đồng?"
Thấy nàng cuối cùng cũng quan tâm đến việc này, Mâu Cẩn vội vàng lấy bản hợp đồng cùng các chính sách ưu đãi đã chuẩn bị sẵn ra. Cô tỉ mỉ gạch chân từng điều khoản quan trọng để giải thích cho nàng nghe. Ban đầu Mạc Anh còn cố lắng nghe, nhưng chẳng được bao lâu, cái đầu óc cá nhỏ đã không chịu nổi mà bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Mâu Cẩn thấy nàng vùi cả mặt vào giữa hai đầu gối thì vừa giận vừa thương, lay nàng tỉnh dậy: "Mạc Anh, Mạc Anh tỉnh lại đi! Nếu giờ cậu không ký, công ty sẽ không đầu tư cho cậu nữa đâu. Phòng livestream không được lên mục đề cử thì khó mà tăng thêm người hâm mộ được. Cơ hội nghìn năm có một đấy, mình đã vất vả tranh thủ bao nhiêu điều kiện tốt cho cậu rồi, ký đi mà!"
Mạc Anh ngáp dài, đầu óc mụ mị: "Ba năm cơ á?"
Nàng chỉ muốn ăn cho no cái bụng thôi, sao lại phải ký cái giao kèo làm thuê tận ba năm? Hết điều khoản này đến quy định nọ, cái này cấm cái kia không cho: "Tôi không muốn ký đâu. Kiếm cái bể cá sao mà khổ thế không biết, tôi muốn đi tìm đại ca và Tứ tỷ đây."
Mâu Cẩn thốt lên một tiếng kinh ngạc, bao nhiêu lời khuyên bảo định nói ra đành nuốt ngược vào trong: "Chẳng phải cậu bảo không biết họ ở đâu sao?"
Mạc Anh chớp chớp đôi mắt ngái ngủ: "Chắc chắn họ nghĩ tôi đang ngủ ở nhà thôi. Chờ đến khi họ nhận ra tôi không có nhà, họ sẽ đi tìm tôi ngay. Tôi chỉ cần ngồi đợi họ tìm thấy mình là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!