Ánh hoàng hôn đỏ rực như rặng mây đang dần khép lại sau một ngày dài, nhuộm hồng cả một khoảng trời. Tại lối vào khu chung cư Đầy Sao ở ngoại ô phía Đông, một cô gái trẻ dáng vẻ sinh viên, cột tóc đuôi ngựa cao đang đứng dưới gốc cây ngọc lan nơi góc đường. Cô không còn tâm trí đâu mà thưởng thức cảnh đẹp, chỉ lo âu nhìn quanh quất, thi thoảng lại lấy ra chiếc điện thoại vỡ nát vỏ, định ấn phím gọi rồi lại thôi.
Cô cắn môi lẩm bẩm: "Còn không về chắc mình phải báo cảnh sát thật mất."
Theo quy định, người mất tích phải quá 24 giờ thì phía đồn công an mới chấp nhận lập án điều tra.
Mâu Cẩn đã đứng dưới gốc cây này đợi suốt hai ngày nay. Mỗi ngày cô đều tự trấn an rằng chắc đối phương lỡ chuyến xe buýt cuối, hoặc giả là đã tự về nhà rồi. Nhưng đến tận ngày thứ ba mà vẫn biệt tăm biệt tích, nỗi bất an trong lòng cô càng lúc càng lớn.
Đối phương xinh đẹp như vậy, không biết có gặp phải bọn buôn người hay kẻ b**n th** nào không? Hay tệ hơn... lại leo nhầm lên một chiếc taxi dù dọc đường?
Hàng loạt tin tức về những vụ thiếu nữ bị hãm hại cứ thế ùa về trong tâm trí. Mâu Cẩn đêm qua trằn trọc không sao ngủ nổi, cứ nhắm mắt lại thấy ác mộng toàn một màu đỏ của máu. Cô muốn báo cảnh sát, nhưng ngoài cái tên và việc nhà đối phương có mấy miệng ăn ra, cô hoàn toàn mù tịt về những thông tin khác.
Với tâm trạng hối lỗi và phức tạp, Mâu Cẩn đã đứng đợi từ sáng sớm. Cô sợ cô nàng ngơ ngác, đơn thuần ấy thậm chí còn đi nhầm vào khu chung cư khác.
Cứ như vậy, cô đợi từ lúc mặt trời mọc đến tận khi mặt trời lặn. Khi vệt nắng cuối cùng ở chân trời bị bóng tối nuốt chửng, đèn đường trong khu phố đồng loạt bật sáng lúc 6 giờ tối, tỏa ra những vầng sáng lung linh nối dài về phía xa—
Dưới ánh đèn mờ ảo, một bóng dáng cao ráo quen thuộc hiện ra, bước đi thong thả như dạo trên mây đang tiến về phía này.
Mâu Cẩn vừa thoáng thấy đôi mắt bích lục và mái tóc vàng rực rỡ đã vội vàng xỏ đôi dép lê mười nghìn đồng chạy tới. Đập vào mắt cô là một Mạc Anh ướt sũng từ đầu đến chân. Bộ quần áo mỏng manh dán chặt vào người, phác họa rõ nét thân hình gợi cảm đến mức khiến cánh đàn ông phải xịt máu mũi, thu hút không ít những ánh nhìn thiếu thiện ý của người qua đường.
Mâu Cẩn vội cởi chiếc áo chống nắng trên người phủ lên cho nàng, vừa dìu nàng đi nhanh vào trong vừa càu nhàu: "Rốt cuộc cậu đã đi đâu thế hả? Đi ăn bát bún thôi mà sao lại biến mất đến tận ba ngày?"
Ăn bún— đó vốn là mục đích ban đầu khi Mạc Anh ra khỏi cửa.
Nhắc đến đồ ăn, Mạc Anh khẽ nhấp nhấp môi. Thực ra chuyến đi này nàng thu hoạch không tệ, ít nhất là bụng cũng đã có khoảnh khắc được no nê.
Đáng tiếc, nàng lại đụng đúng kỳ phân hóa. Lượng thức ăn vừa mới nạp vào còn chưa kịp dự trữ đã bị tiêu hao sạch sành sanh. Sau khi ngâm mình trong cái ổ nhỏ— thực chất là bồn tắm khổng lồ có thể chứa được ba người ở khách sạn, nàng bắt đầu nhớ cuộc sống dưới đại dương. Rời khỏi khách sạn, nàng không về nhà ngay mà tìm đến một con sông đã chọn sẵn để ngụp lặn mấy vòng. Sau khi trưởng thành, đôi chân nàng thích ứng tốt hơn hẳn, ít nhất là sẽ không xảy ra tình trạng mất kiểm soát như hôm qua.
Nếu không phải vì đói đến mức không chịu nổi, nàng đã chẳng muốn lên bờ chút nào.
"Đói..."
Cơn giận của Mâu Cẩn tan biến sạch chỉ vì một câu nói đáng thương của nàng. Người này mất tích gần hai ngày, khi về thì ướt như chuột lột, chiếc váy mặc lúc đi còn bị xé mất một đoạn.
Rốt cuộc là gặp cướp, hay đã xảy ra chuyện tồi tệ nào khác?
"Để mình nấu mì cho cậu."
"Mình muốn ăn mì cánh gà cay, thêm hai quả trứng, ba cái xúc xích, cả tương nấm, bánh trôi, rồi hoành thánh hành ngò mù tạt nữa..."
"..."
Mâu Cẩn không khỏi nhớ lại lần đầu hai người gặp mặt nửa tháng trước. Ở cái nơi hẻo lánh này, cô bị hai tên du côn chặn đường cướp bóc. Đưa hết tiền và điện thoại rồi mà chúng còn định dở trò đồi bại, cô suýt thì sợ chết khiếp. Chính lúc đó Mạc Anh đột nhiên xuất hiện như một nữ chiến sĩ siêu đẳng, hạ gục hai tên đó trong chớp mắt. Lúc đó Mâu Cẩn nước mắt đầm đìa, chẳng nhìn rõ Mạc Anh đã dùng cái gì để đánh ngất chúng.
Đang lúc phân vân xử lý hai tên đó thì gặp cảnh sát tuần tra. Vì Mạc Anh làm mất chứng minh thư nên cả hai bị đưa về đồn để làm lại giấy tờ.
Lúc rời đồn công an, Mạc Anh cũng ôm bụng với vẻ mặt buồn bã kêu đói như thế này. Mâu Cẩn mủi lòng mời nàng đi ăn, kết quả là nàng ăn sạch đống đồ dự trữ cả tháng trong tủ lạnh của cô, khiến cô suýt nữa phải đưa nàng đi bệnh viện vì sợ nàng vỡ bụng.
Mâu Cẩn hỏi: "Nếu không phải công việc của mình có chút trục trặc thì mình đã đi cùng cậu rồi. Cậu không gặp phải kẻ kỳ quái nào chứ?"
Bụng của Mạc Anh giống như một cái hố không đáy, ăn bao nhiêu cũng không thấy phồng lên. Nàng vừa nhanh tay càn quét đồ ăn, vừa vắt óc suy nghĩ câu hỏi của Mâu Cẩn— trí nhớ của cá thì không nên kỳ vọng quá nhiều: "Gặp mấy kẻ xả rác bừa bãi, mình tức lắm."
Xả rác? Thế thì tốt, vẫn ổn.
Mâu Cẩn thở phào nhẹ nhõm. Thấy tóc nàng còn đang nhỏ nước, cô đi lấy máy sấy định giúp nàng làm khô. Mái tóc vàng xoăn tự nhiên này chạm vào mịn như lụa, khiến ai cũng phải ghen tị. Trong lúc sấy, đầu Mạc Anh cứ ngọ nguậy không yên, Mâu Cẩn chợt nhớ ra: "Mà này, mình nhớ trước kia cậu dùng một chuỗi hạt để buộc tóc, chuỗi hạt màu đỏ đó đâu rồi?"
Ngày thứ ba sau khi thu nhận Mạc Anh, Mâu Cẩn từng được nàng cho một viên trân châu vàng sáng rực, to bằng con mắt. Cả đời cô chỉ thấy trân châu trắng, chưa thấy loại vàng bao giờ, bèn mang đến tiệm kim hoàn uy tín để giám định. Kết quả thật kinh ngạc: đó là hàng thật.
Nếu bán đi, có lẽ đủ để mua một căn hộ nhỏ 50 mét vuông ở vùng ngoại thành này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!