Ngu Toàn sợ lại giẫm vào vết xe đổ, nên lần này nàng nén giận, kiên trì ở lại khu căn cứ để theo sát lịch trình hàng ngày của Mạc Anh. Mạc Anh cơ bản chỉ di chuyển trên một lộ trình cố định: từ phòng tập xem thi đấu rồi về thẳng phòng mình, đơn điệu vô cùng.
Thế nhưng, số lượng người cần rà soát lại quá nhiều...
Sau khi khoanh vùng tất cả những kẻ khả nghi, Ngu Toàn nhận ra không ai có hiềm nghi lớn bằng Lâu An Nhiên. Trước đây nàng đã thấy Lâu An Nhiên là kẻ miệng độc, tâm hiểm, không phải hạng người tầm thường có thể so bì. Giờ đây nàng càng thấy đối phương đáng ghét bội phần, hóa ra bấy lâu nay cô dám dắt mũi nàng xoay như chong chóng.
Quan sát ròng rã ba ngày, nàng phát hiện cứ mỗi tối, Lâu An Nhiên lại lẻn vào phòng Tiểu Ngũ trước nửa giờ. Sau đó, Tiểu Ngũ mới cùng các học viên lớp B trở lên trở về phòng. Đến sáng hôm sau, Lâu An Nhiên luôn đợi sau khi các thí sinh khác rời đi nửa tiếng mới ra khỏi cửa, khéo léo tránh được mọi ánh mắt soi mói.
Ít nhất, ngoại trừ Lâu An Ni – kẻ tình cờ bắt gặp hai người ở ngoài biệt thự lần trước – thì hiện tại vẫn chưa có ai phát hiện ra kẽ hở thời gian mà Lâu An Nhiên tạo ra.
Diệp Mạc Ly hỏi: "Cô ta chính là Lâu An Nhiên sao?"
Ngu Toàn liếc xéo anh ta: "Lén lút đi theo em làm gì? Không lo đi diễn cái bộ mặt mỹ nam kế rẻ tiền của anh đi?"
Diệp Mạc Ly lười tranh cãi với giọng điệu móc mỉa của Ngu Toàn, anh thản nhiên nói: "Thật thảm hại nha, bị một con người chơi xỏ đến mức này, xem ra không giống phong cách của em chút nào."
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến là ngọn lửa giận dữ trong lòng Ngu Toàn lại bùng lên. Nàng chỉ muốn b*p ch*t Lâu An Nhiên, trong đầu tràn ngập ý nghĩ muốn ném cô ra giữa biển khơi cho tự sinh tự diệt: "Nói như thể anh khá hơn em vậy, thi triển mỹ nam kế với Lâu An Ni rốt cuộc đã có kết quả gì chưa?"
Diệp Mạc Ly khẽ xoa hai đầu ngón tay, lắc đầu: "Chán ngắt."
Hai người đứng nép vào góc tường, nhìn căn phòng đối diện vừa lên đèn, rèm cửa đã kéo kín ngăn cách mọi sự dòm ngó: "Tại sao Tiểu Ngũ lại gọi cô ta là Lâu Tiểu Hắc?"
Ngu Toàn cười lạnh: "Chắc là vì tâm địa đen tối quá chứ sao."
Kẻ đang bị hai vị gia trưởng nhắc tên – Lâu An Nhiên – thình lình hắt hơi hai cái liên tiếp. Mạc Anh ngồi bên cạnh nhìn cô với vẻ kỳ quái: "Chị sao thế?"
Lâu An Nhiên xoa xoa gáy, nơi lông tơ vừa dựng đứng lên: "Không sao, chắc là bị cảm rồi."
Mạc Anh nhớ lời Tam ca nói, loài người cực kỳ yếu ớt, hở chút là sinh bệnh, một trận cảm mạo nhẹ cũng có thể lấy mạng người ta. Nàng lập tức bật dậy khỏi sofa: "Lâu Tiểu Hắc, chị nhất định phải sống thật lâu đấy nhé."
Lâu An Nhiên suýt nữa thì phì cười vì lời dặn dò nghiêm túc của nhóc con: "Yên tâm, tôi nhất định sẽ sống thật lâu. Mà này, hai lần trước em đột nhiên thấy khó chịu trong bụng, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?"
Gần đây Lâu An Nhiên cứ trăn trở mãi vấn đề này, tiếc là hai lần bộc phát ấy hoàn toàn không có quy luật nào để lần mò.
Mạc Anh lại nằm vật xuống đùi cô: "Chỉ cần chị đừng nổi giận vô cớ, và đừng để những kẻ ghét em ở gần em là em sẽ không thấy khó chịu đâu."
Đau bụng chỉ là cái cớ, thực ra nàng bỗng thấy rất buồn nôn, ghê tởm... Từ khi có cá con, thức ăn của nàng phải được chọn lựa kỹ càng, nếu ăn bậy thì kết quả sẽ rất khó chịu.
Lâu An Nhiên nghi hoặc: "Tôi nổi giận vô cớ lúc nào?"
Mạc Anh gật đầu như gà mổ thóc: "Lần nào chị thấy Lâu An Ni cũng nổi giận hết, giận siêu cấp luôn, cứ như giây tiếp theo sẽ ăn tươi nuốt sống chị ta vậy. Lâu Tiểu Hắc, ăn thịt người là không tốt đâu, cá con sẽ sợ lắm đấy."
Cảm xúc chân thật nhất bị bóc trần, Lâu An Nhiên cúi xuống nhìn nhóc con đang mơ màng sắp ngủ trong lòng mình. Cô cẩn thận nhớ lại, đúng là có ít nhất hai lần Mạc Anh đã chứng kiến cuộc tranh chấp nảy lửa giữa cô và Lâu An Ni.
Chẳng lẽ là bị mình dọa sợ thật?
Chưa kịp bàn hết chuyện này, Mạc Anh đã duỗi chân, chiếc đuôi cá vàng rực rỡ lộ ra, cọ xát trên sofa tạo thành những tiếng động chói tai của vảy cá và vải lót, cảm giác rất không thoải mái.
Mạc Anh giở trò nhõng nhẽo: "Em muốn đi ngủ đây."
Lâu An Nhiên khẽ búng mũi nàng: "Em đấy, thật là được nuông chiều quá sinh hư mà."
Cô gắng sức bế nàng lên, thầm nghĩ trọng lượng của Mạc Anh cộng với cá con cũng chẳng nhẹ nhàng gì. Đừng nhìn nhóc con thường ngày mặc quần áo trông gầy gò, thực ra cơ bắp rất săn chắc, sức mạnh tiềm ẩn bên trong không hề nhỏ. Khi đặt nàng vào bồn tắm, đôi tay Lâu An Nhiên vẫn còn run nhẹ vì mỏi.
Mạc Anh như cá gặp nước, lật người lại ghé vào thành bồn tắm, không ngừng nháy mắt ra hiệu: "Lâu Tiểu Hắc, chị muốn ngủ cùng em không?"
Lâu An Nhiên khéo léo từ chối ý tốt của nàng. Ngâm mình trong bồn tắm cả đêm như thế, da thịt không chỉ trắng bệch ra mà có khi cô phải nhập viện vì nhiễm lạnh thật mất.
Mạc Anh không ép, chiếc đuôi khẽ vẫy nước, tiếng xôn xao trong phòng tắm duy trì vài phút rồi im ắng trở lại...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!