Lâu An Nhiên sững người vài giây, sau đó biểu cảm trên khuôn mặt trở nên có chút vi diệu: "Bảo bối à, nói năng hay làm việc gì cũng phải đưa ra chứng cứ. Em đừng có học theo mấy kẻ vô lại, vu khống không căn cứ nhé. Nói tôi nghe xem nào, rốt cuộc là ai đã rỉ tai nói gì với em?"
Mạc Anh đảo mắt tròn xoe, vẻ mặt vô cùng hùng hồn: "Chị lén lút tìm bạn gái khác sau lưng em, mà người đó lại còn là bạn của em nữa!"
Cái kiểu này trong mấy câu chuyện nhân gian gọi là "phòng cháy, phòng trộm, phòng bạn thân"...
Thế nhưng, nghe Lâu An Ni nói thì hình như đó là chuyện quá khứ của A Thụy và Lâu Tiểu Hắc. Mạc Anh cũng có chút không chắc chắn, chủ yếu là vì nàng mới nghe được nửa câu chuyện thì đã bị Tam ca cắt ngang mất rồi.
Lâu An Nhiên thấy sắc mặt Mạc Anh thay đổi thất thường, dứt khoát kéo nhóc con đang hăng hái hỏi tội kia vào lòng, ôm thật chặt. Cô đã quen với cảm giác có một cơ thể mềm mại thế này trong vòng tay; chỉ cần buông ra là thấy trống trải, giống như vô tình đánh mất một món đồ quan trọng trên người vậy.
"Một người suy đoán thì chẳng bằng hai người cùng nghĩ. Tôi có thêm một cô bạn gái từ lúc nào mà chính tôi cũng không biết thế? Em... thực sự để tâm lắm sao?"
Mạc Anh bắt đầu thấy thiếu tự tin, lí nhí: "Dĩ nhiên rồi, chị là bạn gái nhỏ của em mà."
Loại đã được làm ký hiệu, đóng dấu ấn ký hẳn hoi ấy.
Lâu An Nhiên ghé sát tai nàng cười khẽ một hồi lâu. Mạc Anh bị tiếng cười ấy làm cho hai tai nóng bừng, nàng nhịn không được mà đưa tay che tai lại. Lâu An Nhiên thong thả hỏi: "Vậy em nói cho tôi biết, bạn gái của tôi là ai? Nếu em nói sai, tôi cũng không dễ dàng bỏ qua cho em đâu nhé."
Mạc Anh càng thêm mất tự tin, nhưng vẫn bướng bỉnh: "Em không cần biết! Lâu Tiểu Hắc, chị đã hứa làm bạn gái nhỏ của em thì dĩ nhiên không được lén lút đi tìm những cô bạn gái lăng nhăng khác. Chị làm thế là rất tra, chị biết không?"
Lâu An Nhiên không sao ngăn nổi nụ cười rạng rỡ, suýt thì cười ngất vì nhóc con này: "Phải, phải, bảo bối nói rất có lý. Nhưng mà oan cho tôi quá, chính tôi còn chẳng biết ngoài em ra, mình còn cô bạn gái nào khác nữa cơ mà?"
Mạc Anh bĩu môi: "Thì là A Thụy chứ ai! Lâu An Ni bảo chị nên xót xa cho chị ấy nhiều hơn một chút, chị còn định chối cãi sao?"
Mạc Anh thấy sắc mặt Lâu An Nhiên chùng xuống, nàng bắt đầu cảm thấy khó xử. Trong phút chốc, nàng cũng chẳng biết nên tin lời ai mới là thật, sớm biết thế này thà nàng cứ vờ như không biết cho xong.
Lâu An Nhiên dùng vẻ mặt u oán chất vấn: "Em tận mắt thấy tôi và cái cô A Thụy đó lén lút hẹn hò sau lưng em à?"
Mạc Anh lắc đầu.
Ngày thường Lâu An Nhiên vốn xuất quỷ nhập thần, Mạc Anh chỉ có thể gặp được Lâu Tiểu Hắc vào buổi đêm. Còn ban ngày, hình như nàng cũng chưa từng thấy Trần Thụy Linh làm điều gì khuất tất... Nghĩ kỹ lại, đúng là có chút oan uổng cho Lâu Tiểu Hắc thật.
Lâu An Nhiên lại hỏi: "Vậy ai mới là mẹ của cá con? Là Lâu An Ni sao?"
Mạc Anh kinh ngạc đến mức cao giọng: "Dĩ nhiên không phải rồi! Là chị, là chị mà Lâu Tiểu Hắc, em nói bao nhiêu lần rồi."
Lâu An Nhiên biết mình đã vô tình làm nhóc con xù lông, bèn thuận tay v**t v* cái bụng vẫn còn bằng phẳng của Mạc Anh. Thật kỳ diệu, đã ba tháng rồi mà cá con vẫn chưa hề lộ rõ: "Vậy tại sao em không tin tôi? Tôi mới là bạn gái chính thức của em cơ mà."
Cái não cá nhỏ của Mạc Anh lúc này đã bị những lời của Lâu An Nhiên làm cho quay cuồng, trước mắt chỉ thấy toàn sao sa. Lúc này bất luận Lâu An Nhiên nói gì, nàng cũng chỉ muốn đáp lại một chữ "đúng".
Lâu An Nhiên vô cùng hài lòng với hiệu quả này. Cô kiên nhẫn rót mật vào tai Mạc Anh: "Bảo bối, em nhớ kỹ nhé. Trên thế giới này, ngoài Tứ tỷ và Tam ca của em ra, tôi là người có sợi dây liên kết sâu sắc nhất với em. Tôi sẽ không làm hại em, cũng không lừa dối em. Em nên tin tưởng tôi vô điều kiện, giống như cách em tin tưởng các anh chị của mình vậy.
Em không nên nghi ngờ tôi, điều đó làm tôi thực sự rất tổn thương."
Mạc Anh chẳng thể thốt ra lời nào để phản bác, nàng cảm thấy Lâu Tiểu Hắc nói rất có lý: "Vậy để em xoa xoa cho chị nhé."
Lâu An Nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang chìa ra, ấn lên trái tim đang đập rộn ràng của mình, đưa ra yêu cầu đầy mặt dày: "Nhưng tôi cần em hôn một cái thì tâm hồn bé bỏng bị tổn thương này mới lành lại được."
Mạc Anh lập tức ôm chầm lấy Lâu An Nhiên, hào phóng hôn lên má trái rồi má phải, cuối cùng là một nụ hôn kiểu Pháp nồng nhiệt và dài lâu. Trong căn phòng nhỏ hẹp, bầu không khí ái muội bao trùm lấy cả hai.
Mạc Anh cuối cùng cũng gục vào lòng Lâu An Nhiên ngủ say sưa. Lâu An Nhiên v**t v* mái tóc dài mềm mại của nhóc con, nhịn không được lẩm bẩm: "A Thụy à..."
Những ngày gần đây, cuộc sống của Lâu An Ni thật sự chẳng dễ dàng gì. Đi vệ sinh thì bị người ta khóa trái cửa bên ngoài, gào thét nửa ngày cũng chẳng ai thưa. Hoặc bị lừa đến cái kho hàng bỏ hoang rồi kẹt ở đó cả ngày đêm, cuối cùng mới được nhân viên công tác tìm thấy.
Tất cả những tai ương này đều xảy ra kể từ sau cái ngày Diệp Mạc Ly tỏ tình với cô ta. Diệp Mạc Ly càng dịu dàng như nước với cô ta, thì đời cô ta càng rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng. Những người phụ nữ xung quanh tươi cười chào hỏi cô ta chẳng khác nào những con sói đội lốt cừu, chỉ cần lách qua góc tường là lập tức lộ ra bộ mặt muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Lâu An Ni bần thần dựa vào tường: "Mình sống sao mà thảm thế này."
Ở Lâu gia bị Lâu An Nhiên chèn ép đến mức không ngẩng đầu lên nổi, có thể đổ tại người phụ nữ đó quá xảo quyệt, quá độc ác. Kết quả đến cái chốn tuyển tú này vẫn chẳng được như ý, đúng là đen đủi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!