Bốn người nép vào góc tường bí mật quan sát. Họ thấy Diệp Mạc Ly đưa Lâu An Ni đến cửa phòng nghỉ, sau đó lịch thiệp lùi lại vài bước: "Tiểu thư xinh đẹp, xin cho phép tôi mời cô dùng bữa tối để bày tỏ lời xin lỗi chân thành. Nếu cô không đồng ý, tôi e là sẽ phải làm phiền cô cho đến khi cô gật đầu mới thôi."
Mặc Sĩ Thiên Tâm và hai người kia: "!!!"
Có thể dùng hai chữ "làm phiền" một cách đường hoàng và đầy phong tình như thế, các nàng cũng chỉ mới thấy ở Diệp Mạc Ly, mà lạ là cảm giác này lại không khiến người ta thấy ghét chút nào.
Lâu An Ni đứng trong phòng, nhóm Mạc Anh không nhìn rõ biểu cảm của cô ta, chỉ lờ mờ cảm nhận được bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa hai người. Tiếp đó, họ nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy khinh miệt của Lâu An Ni đáp trả: "Được thôi, ai sợ ai chứ."
Mặc Sĩ Thiên Tâm kéo kéo áo Mạc Anh: "Tam ca của em từ khi nào mà thân cận với Lâu An Ni thế? Chị đã cảm nhận được một loại lửa tình nồng cháy đang nhen nhóm giữa hai người họ rồi đấy."
Mạc Anh đợi Tam ca đi khuất mới ló đầu ra ngó nghiêng: "Em cũng không biết nữa."
Trần Thụy Linh thấy Mạc Anh hoàn toàn ngơ ngác, liền nhắc nhở: "Lo thi đấu trước đi, ứng phó xong với ban giám khảo rồi hãy bàn tiếp chuyện này."
Nhóm bốn người lấy tên là Girl. Mười lăm phút trước khi lên sân khấu, họ vào phòng thay đồ để thay bộ trang phục đặc chế do Khổng Như Lam gấp rút hoàn thiện. Chất vải cực kỳ mềm mại, ôm sát cơ thể mà không hề gây khó chịu. Thiên Tâm trầm trồ: "Oa, mặc bộ này vào tớ thấy mình như nữ vương vậy."
Mạc Anh không quên nịnh nọt: "Tay nghề của Nhị ca em là đỉnh nhất mà."
Trần Thụy Linh khựng tay lại một chút: "Không phải là Nhị tỷ sao?"
Mặc Sĩ Thiên Tâm và Ổ Tư cũng ngơ ngác nhìn nhau: "Vị mỹ nhân tóc dài thướt tha, khí chất phi phàm ấy là... đàn ông à!?"
Mạc Anh chớp chớp mắt, lặng lẽ lùi lại một bước nhỏ: "Nhị... Nhị tỷ hay Nhị ca thì cũng gần như nhau mà, dù sao đều là người một nhà."
Ba cô nàng lập tức nhớ lại hôm đó, vì cứ ngỡ đối phương là nữ nên họ vô tư nằm bò ra sàn, hình tượng hoàn toàn sụp đổ. Họ đồng thanh quát: "Rốt cuộc là giống nhau chỗ nào hả?"
Mạc Anh nhón chân định lén lút chuồn ra cửa, nhưng chưa kịp đi đã bị Ổ Tư và Thiên Tâm mỗi người một bên xách ngược trở lại.
"Muốn chạy à?" "Không dễ thế đâu."
Mạc Anh nhìn bộ dạng hung thần ác sát của họ nhưng chẳng hề sợ hãi: "Mọi người định làm gì em!"
Thiên Tâm bất ngờ nhấc chân nàng lên, nhanh nhẹn tháo giày ra: "Để em nếm thử tay nghề của chị, đảm bảo em sẽ thích mê cho xem."
Hai người kia giữ chặt, Mạc Anh bị ép nhận màn cào ngứa luân phiên từ ba người. Mười ngón chân trắng nõn xinh xắn vì nhột mà co quắp lại vào nhau.
"A ha ha ha, đừng cào nữa, đừng cào em mà... em... em sẽ nổi giận đấy!"
Trần Thụy Linh nhận ra trong ánh mắt cười của Mạc Anh dường như có một tia sáng vàng rực lướt qua. Nàng dụi mắt nhìn lại, đôi đồng tử xanh biếc vẫn như cũ: "Chẳng lẽ mình hoa mắt sao?"
Mạc Anh duỗi chân, dùng sức thật mạnh, chỉ hai cái đã thoát khỏi vòng vây: "Ha ha ha, mọi người xấu lắm, em không chơi với mọi người nữa."
Ổ Tư và Thiên Tâm cảm thấy lòng bàn tay tê dại vì lực đẩy, họ kinh ngạc nhìn đôi tay vẫn còn đang run nhẹ của mình mà sững sờ.
Cũng may buổi biểu diễn sắp bắt đầu, bốn người nhanh chóng chuẩn bị ở phía sau cánh gà.
Trên sân khấu, ánh đèn laser đủ màu sắc nhấp nháy liên hồi theo nhịp điệu. Bốn cô gái với bốn phong cách khác biệt chậm rãi tiến vào tâm điểm sân khấu.
Ban giám khảo đã quá quen thuộc với Mạc Anh, không chỉ vì sức hút từ lần livestream đầu tiên mà còn vì kỹ năng sao chép gây kinh ngạc ở vòng loại. Giám khảo Trang Vận thấy danh sách nhóm bốn người liền trêu chọc: "Đây là nhóm tôi mong đợi nhất. Tôi không ngờ Tiểu Nhân Ngư lại chọn vũ đạo thiên về sức mạnh vốn không hề phù hợp với cô bé. Cô bé này quả thực luôn mang lại bất ngờ."
Giám khảo Đổng Duyệt cũng có ấn tượng sâu sắc với Mạc Anh từ hậu đài. Trong mắt cô, Mạc Anh hợp với phong cách ngọt ngào, nhưng sau màn thể hiện ở vòng loại, cô quyết định sẽ quan sát thêm: "Trang lão sư quả là không giấu giếm sự ưu ái dành cho Tiểu Nhân Ngư, xem ra hôm nay cô bé có hy vọng vào lớp A đấy."
Tô Bạch mỉm cười ôn hòa, tiếp lời: "Tiểu Nhân Ngư à một ca sĩ đầy tiềm năng, hy vọng hôm nay em ấy sẽ làm cả khán phòng kinh ngạc."
Liễu Phi Cao nhận xét: "Ba bạn còn lại biểu hiện cũng rất tốt, đáng để mong chờ."
So với một ca sĩ biết sáng tác, biên khúc và có kỹ năng sao chép như Mạc Anh, ánh hào quang của ba người còn lại vô tình bị lấn át một bậc, đặc biệt là Trần Thụy Linh – người vốn yếu về vũ đạo sức mạnh. Đây là vấn đề mà ai cũng có thể nhận ra.
Thế nhưng, khi Trần Thụy Linh cất giọng hát độc thoại và là người đầu tiên chậm rãi bước vào vũ đạo, dù là dáng múa nhu mỹ hay tạo hình của cả nhóm đều khiến mọi người phải trầm trồ kinh ngạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!