Đầu óc Mạc Anh đau như búa bổ, cơ thể rệu rã như thể vừa bị lũ cá mập con nghịch ngợm ở nhà nghiền qua nghiền lại cả chục lần. Nàng nhắm nghiền mắt, miệng rên hừ hừ định xoay người, lại thấy đuôi cá của mình như bị thứ gì đó trói chặt, vùng vẫy nửa ngày cũng không thoát ra được, uất ức đến mức muốn phát khóc.
Nhưng nàng đợi mãi mà chẳng thấy ai tới dỗ dành mình.
Trong lòng đấu tranh dữ dội hồi lâu, nàng mới lén lút hé mở một con mắt. Đập vào mắt đầu tiên là một cánh tay đang vắt ngang hông nàng, trên đó đầy rẫy những vết nhào nặn, xanh xanh tím tím đan xen. Rõ ràng nhất là những dấu răng đều tăm tắp trên cổ tay với hai chiếc răng nanh nhọn hoắt – nhìn qua là biết ngay kiệt tác của nàng.
"Cô mà còn làm loạn, tôi cắn cô đấy."
Sau đó, chính nàng lại là người bị cắn trước.
Một vài đoạn ký ức xấu hổ của đêm qua chợt loé lên trong đầu, Mạc Anh theo bản năng sờ lên tầng mây vừa bị người ta nhào nặn đến phát đau kia. Quả nhiên, cảm giác đau rát vẫn còn vương vấn.
Nàng bị cái con người này chơi hỏng rồi!!!
Mạc Anh bực bội định ngồi dậy, nhưng vừa gồng mình lên thì cái eo mềm nhũn đã khiến nàng ngã nhào trở lại. Chiếc đuôi vàng óng rực rỡ bị vùi trong đống chăn, cái chóp đuôi vẫn còn hơi vểnh lên như muốn ra hiệu rằng mình vẫn còn ở đây.
Còn Lâu An Nhiên nằm bên cạnh thì ngủ rất ngon lành, dường như chẳng hề bị những động tĩnh lớn của bạn giường làm thức giấc. Cô chỉ theo bản năng vươn tay ra s* s**ng, cuối cùng ôm chặt lấy nàng như ôm một chiếc gối ôm yêu thích.
Mạc Anh đi chân trần trên thảm tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng cũng thấy bộ nội y của mình mắc trên tay nắm cửa phòng vệ sinh. Quần áo ướt sũng vì bị ngâm trong nước bấy lâu, nàng nhìn bằng ánh mắt chán ghét, nhưng vì không tìm được đồ thay thế, nàng đành phải muối mặt tròng chúng lên người lần nữa.
"Nhóc con, em không thấy cởi hết mấy thứ vướng víu này ra thì sẽ thoải mái hơn sao? Ơ, cái áo này của em sao lại đâm tay thế nhỉ?"
"Tất nhiên rồi, bộ này chỉ có tôi mới cởi được thôi."
"Vậy chúng ta cùng làm nhé?"
Đêm qua trong cơn mê muội, dưới sự dẫn dụ bằng chất giọng trầm thấp của Lâu An Nhiên, nàng thế mà lại bám chặt lấy con người này không buông, còn tay nắm tay kéo cô cùng c** đ* với mình.
Mạc Anh lắc lắc cái đầu nhỏ, cố gắng xua đi đống ký ức hỗn loạn đó. Nàng vẫn chưa hiểu nổi tại sao mình lại đi tìm con người để giao phối, trong khi họ thậm chí còn chẳng có đuôi.
Nàng vén mái tóc dài sang một bên, nghiêng người soi gương. Nơi cổ áo, một chiếc vảy vàng nhỏ xinh nằm im lìm, tỏa ra ánh kim lấp lánh như một dấu ấn đặc biệt, bên trên dường như còn thấp thoáng hai cái tên.
Là tên nàng sao?
Để nhìn cho rõ, nàng dứt khoát ngồi lên bàn trang điểm, dán sát vào gương để soi kỹ hai cái tên mờ ảo ấy.
"Lạ thật, sao trên vảy cá của mình lại mọc ra chữ?"
"Lâu... An... Ni."
"Lâu... An... Nhiên."
Mạc Anh ngơ ngác nhìn bóng mình trong gương. Ngay khi nàng vừa đọc xong ba chữ "Lâu An Nhiên", đầu óc bỗng choáng váng. Trước mắt nàng hiện ra một quyển sách nhỏ, trông rất giống mấy cuốn truyện mà Tứ tỷ hay mang về đọc lúc rảnh rỗi. Cuốn sách tự động mở ra, tỏa sáng như những vì sao nhưng lại mang cái tên cẩu huyết vô cùng: 《Tình nhân bí mật của Ảnh hậu》.
Sau khi bị ép buộc tiếp nhận gần hết nội dung cuốn sách, Mạc Anh đờ người nhìn mình trong gương. Trải qua một đêm được nuôi dưỡng, đôi mắt lục bảo trong veo dường như đã được khai sáng, rực rỡ lấp lánh và mang theo nét quyến rũ trưởng thành của nữ giới.
Nàng thấy mình còn xinh đẹp hơn trước nữa!!!
Nhưng, nàng là ai? Nàng đang ở đâu? Nàng đang làm cái gì thế này???
Cuốn sách đó là một bộ tiểu thuyết bách hợp, kể về mối tình ngược luyến tơi tả của hai nữ chính. Toàn bộ cốt truyện xoay quanh sự nghiệp và tình yêu của Lâu An Ni. Còn nữ chính kia, thật chẳng ra làm sao, cũng tên là Mạc Anh.
Chỉ riêng việc trùng tên đã khiến Mạc Anh bực bội – sao lại có con người dám dùng tên nàng cơ chứ! Càng điên tiết hơn khi Mạc Anh trong sách là một người phụ nữ không não, số phận bi thảm đã đành, lại còn thích tự chà đạp bản thân.
Mạc Anh trong sách sau khi có tình một đêm với Lâu An Ni đã chấp nhận l*m t*nh nhân bí mật vì cái lý do không thể công khai luyến ái. Sau đó nàng ta bị cuốn vào scandal đạo nhái, Lâu An Ni khóc lóc quỳ cầu nàng tha cho em gái nhỏ, dùng đủ mọi lời lẽ ngon ngọt để dụ dỗ... Mạc Anh kia sau một hồi đau khổ lại dễ dàng tha thứ, mặc kệ cư dân mạng chửi bới mình là kẻ đạo nhái.
Nàng ta vẫn cam tâm l*m t*nh nhân trong bóng tối, dùng mọi tài nguyên để nâng đỡ Lâu An Ni, để rồi cuối cùng mất hết người thân, mất cả tự do.
Yêu đương đến mức mất trắng tất cả sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!