Lâu An Nhiên cảm thấy mình vừa nhặt được một món bảo vật vô giá: "Hóa ra mái tóc vàng rực rỡ này ngoài việc để làm đẹp ra còn có bản lĩnh ấy nữa cơ à? Hay là em thi triển lại lần nữa cho tôi xem được không?"
Mạc Anh lắc lắc cái đầu nhỏ. Bị đối phương làm phiền mấy lần, nàng bắt đầu thấy bực bội, dứt khoát vỗ bay bàn tay đang không ngừng vân vê tóc mình của Lâu An Nhiên: "Lâu Tiểu Hắc, em khỏe rồi, đi thôi."
Lâu An Nhiên vòng tay ôm lấy vòng eo của nàng, thuận tay khẽ vuốt lên vị trí của cá con trong bụng, giọng điệu có chút nghiến răng nghiến lợi: "Đồ nhỏ nhen, dùng xong là định chạy ngay sao? Em còn một hạng mục kiểm tra quan trọng chưa làm đâu, lát nữa bạn em tới, chẳng phải sẽ bị lộ tẩy hết à?"
Mạc Anh sững người, bất an ngọ nguậy trong lòng Lâu An Nhiên: "Nhưng em thật sự khỏe rồi mà."
Lâu An Nhiên chỉ vào đoạn video ngắn trên điện thoại: "Giống như đoạn video này, nếu bị người khác nhìn thấy, em nhất định sẽ gặp rắc rối lớn. Việc em giả vờ đau bụng nếu bị lộ ra cũng sẽ phiền phức không kém đâu. Đôi khi, một vài lời nói dối thiện ý sẽ tốt cho cả em và mọi người."
Mạc Anh chớp chớp mắt: "Cô ta chơi xấu trước, báo cảnh sát bắt cô ta đi."
Lâu An Nhiên bị dáng vẻ nghiêm túc của nàng làm cho bật cười, nhịn không được véo nhẹ cái má tròn trịa của nhóc con: "Em còn biết cả báo cảnh sát nữa cơ à? Nhưng nếu cảnh sát có được đoạn video này, e là hành động nhỏ của em cũng không qua mắt được họ đâu. Lúc đó em cũng phải lên đồn cảnh sát một chuyến đấy, em định giải thích thế nào đây?"
Mạc Anh: "..."
Trong cái đầu cá đơn giản của nàng chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề phức tạp như vậy. Mạc Anh rơi vào thế khó xử, theo bản năng kéo lấy ống tay áo Lâu An Nhiên: "Thế... Lâu Tiểu Hắc, chị có cách nào hay không?"
Khóe môi Lâu An Nhiên hơi nhếch lên: "Cho nên sau này làm việc gì cũng cần một chút kỹ xảo. Ví dụ như khi biết có camera, thỉnh thoảng yếu thế một chút là rất cần thiết, lần này em làm rất tốt. Nhưng có thể tốt hơn nữa, chính là chỗ này, em nên dùng thân thể che chắn đi, lặng lẽ làm xong rồi mới quay người lại..."
Mạc Anh ra vẻ đăm chiêu, rồi sau đó phồng má nói: "Lâu Tiểu Hắc, thực ra mấy chai nước đó là do em dùng tay khẩy thôi, tại động tác nhanh quá nên chị nhìn không rõ đấy."
Lâu An Nhiên gật đầu, vẻ mặt sủng nịnh như thể nàng nói gì cũng đúng: "Tôi biết rồi. Tôi sẽ để cảnh sát can thiệp, điều tra rõ ngọn ngành sự việc, đó mới là cách công bằng nhất."
Nói đoạn, Lâu An Nhiên nhắn một tin cho Trữ Thư. Rất nhanh sau đó, đầu dây bên kia gửi lại một đoạn video khác. Nội dung gần như y hệt đoạn cũ nhưng ngắn hơn vài giây: "Mở ra xem lại đi."
Mạc Anh mở video ra và phát hiện nó có chút khác biệt. Hành động nhỏ của nàng đã biến mất. Nàng trợn tròn mắt kinh ngạc: "Sao lại không giống lúc nãy nữa rồi?"
Lâu An Nhiên ôm lấy nàng, thấp giọng giải thích: "Chuyện này giờ náo loạn cả lên rồi. Tống Uyển đã bỏ một loại thuốc làm hỏng giọng nói vào chai nước. Có người sợ chuyện chưa đủ lớn nên đã dùng điện thoại báo cảnh sát từ trước, việc của chúng ta bây giờ chỉ là cung cấp đoạn video này thôi. Đừng sợ, có tôi ở đây rồi."
Mạc Anh ôm điện thoại, đại khái đã hiểu ra: "Ai báo cảnh sát vậy chị?"
Vẻ mặt Lâu An Nhiên lộ rõ sự khinh khỉnh: "Một kẻ lúc nào cũng thích gây thêm phiền phức cho tôi. Sao thế, bạn gái nhỏ, em đang lo lắng cho tôi à?"
Đôi mắt xanh thẳm của Mạc Anh nhìn chằm chằm đối phương không chớp, rồi bất ngờ hôn nhanh hai cái lên má Lâu An Nhiên, khẳng định chắc nịch: "Chị là bạn gái nhỏ của em mà. Ai dám bắt nạt chị thì cứ bảo em, em sẽ lén lút đánh người đó giúp chị!"
Lâu An Nhiên ngẩn người một hồi lâu rồi mới bật cười sảng khoái: "Ý tốt của em tôi xin nhận, nhưng đánh nhau không giải quyết được mọi vấn đề đâu..."
Sau đó, Lâu An Nhiên bắt đầu giảng giải một tràng về thuật đối nhân xử thế đen tối. Mạc Anh nghe mà như lạc vào sương mù, thậm chí còn suýt ngủ quên. Thấy nhóc con gật đầu như gà mổ thóc, Lâu An Nhiên chợt hạ thấp giọng hỏi: "Bảo bối, ký hiệu lúc trước của em đã làm xong chưa?"
Đôi mắt ngái ngủ của Mạc Anh lập tức mở to: "Đúng rồi! Chúng ta tiếp tục làm đi thôi."
Lâu An Nhiên dang rộng hai tay, để mặc cho nhóc con muốn làm gì thì làm: "Có thể tiết lộ một chút ký hiệu đó trông như thế nào không? Sao tôi chẳng nhìn thấy gì cả?"
Mạc Anh vùi đầu cặm cụi làm việc, rồi mới thần bí ra vẻ: "Sau này chị sẽ biết thôi."
Cộc, cộc cộc.
Bộ ba Mặc Sĩ Thiên Tâm đang đứng ngoài cửa xầm xì: "Có phải chỗ này không nhỉ? Chẳng thấy biển hiệu gì cả, trông không giống phòng y tế chính quy tí nào, hay là bọn mình tìm nhầm rồi?"
Mạc Anh dĩ nhiên nghe thấy, thậm chí còn thò đầu ra nhìn về phía cửa một cái. Nhưng vì ký hiệu còn chưa xong, nàng lại tiếp tục quay lại công việc. Lâu An Nhiên ngược lại hứng thú tăng vọt, chọc chọc vào má nhóc con: "Đám bạn của em tới rồi kìa, hay là để tôi đi mở cửa nhé?"
Mạc Anh quả quyết: "Không được! Chị là bạn gái nhỏ của em, chị đang hở hang thế này, không được cho người khác xem đâu!"
Cộc, cộc cộc.
Mặc Sĩ Thiên Tâm thắc mắc: "Lạ nhỉ, sao chẳng có ai thế này?"
Ổ Tư băn khoăn: "Hay là bọn mình nhầm chỗ rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!