Chương 37: Nạp Liệu

Sáng hôm sau, Mạc Anh bị Ngu Toàn đánh thức. Nàng mơ màng ngồi giữa bể bơi ngó nghiêng xung quanh một vòng, phát hiện cả cái bể to đùng giờ chỉ còn lại mỗi mình mình: "Nhị ca, Tam ca và mọi người đâu rồi chị?"

Ngu Toàn đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, vô tình chạm phải một v*t c*ng lạnh lẽo. Nàng vén mái tóc dài của Mạc Anh lên mới phát hiện ra viên mặt dây chuyền màu lam, nhưng thay vì dây xích bạc, nó lại được bện vào tóc bằng một dải lụa màu xanh lá, thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn tóc vàng kim rực rỡ.

Vừa nhìn thấy dải lụa xanh, Ngu Toàn lập tức đoán ngay ra tác phẩm của Diệp Mạc Ly: "Đúng là thứ cổ quái. Bản thân hắn trên đầu đã có một mảnh xanh (cắm sừng) chưa đủ hay sao mà còn muốn bắt người khác mang theo sắc xanh này nữa."

Mạc Anh nghiêng nghiêng đầu đầy vẻ thắc mắc. Nàng nhìn viên ngọc lam mà Lâu An Nhiên tặng, rồi phát hiện sợi dây chuyền đã bị Diệp Mạc Ly tráo thành dải lụa buộc tóc. Nàng hốt hoảng trợn tròn mắt: "A! Thế này thì Lâu Tiểu Hắc chắc chắn sẽ tới dỡ nhà mình mất thôi!"

Ngu Toàn vừa nghe đến cái tên Lâu An Nhiên là không khỏi nhíu mày: "Đừng suốt ngày chỉ biết có mỗi cô bạn gái nhỏ đó, chắc gì người ta đã nhớ em nhiều như em nhớ người ta. Tên Diệp Mạc Ly kia cũng thật là, toàn tặng mấy thứ kỳ quặc. Đeo cái này lên tóc không thấy nặng đầu à?"

Mạc Anh lắc lắc đầu. Từ khi sợi dây chuyền được thay bằng dải lụa xanh, nàng lại thấy nó trở nên uyển chuyển và nhẹ nhàng hơn hẳn: "Em muốn đổi lại như cũ cơ!"

Ngu Toàn nhìn dải lụa xanh kia càng lúc càng thấy chướng mắt: "Để Tứ tỷ đổi cho em cái khác nhé?" Nàng vừa đi được vài bước thì chợt khựng lại: "Tiểu Ngũ, điện thoại em để ngoài đại sảnh cứ reo suốt ấy, hình như là người tên Thiên Tâm gọi đến. Bạn em à?"

Mạc Anh ngẩn ra vài giây, rồi bừng tỉnh nhớ lại cái hẹn tối qua. Nàng cuống cuồng chạy ra ngoài, vớ lấy điện thoại thì thấy mười mấy cuộc gọi nhỡ, trong WeChat cũng tràn ngập hàng chục tin nhắn thoại. Nàng mở từng cái lên nghe, đầu dây bên kia toàn là tiếng kêu gào trong tuyệt vọng của Mặc Sĩ Thiên Tâm.

Mạc Anh đờ người ra như phỗng: "A... em ngủ quên mất, quên khuấy mất cái hẹn với các cậu ấy rồi..."

Giờ hẹn đã trôi qua hơn một tiếng đồng hồ.

Khổng Như Lam thấy Mạc Anh nắm chặt điện thoại với vẻ mặt hốt hoảng, nhịn không được vỗ vỗ vai nàng: "Để... để anh đưa em đi."

Mắt Mạc Anh sáng lên, nàng vội vã chạy lên phòng thay đồ trên lầu của Ngu Toàn để thay bộ y phục khác. Xong xuôi, nàng gần như lôi kéo Khổng Như Lam ra cửa: "Nhị ca, em sắp tham gia vòng bán kết rồi, anh có thể giúp em làm lại một bộ... không, là bốn bộ quần áo hoàn toàn mới được không?"

Khổng Như Lam gật đầu: "Được... được chứ."

Lên xe rồi, Mạc Anh vẫn liến thoắng chia sẻ với Nhị ca về ba người bạn mới của mình. Khổng Như Lam im lặng lắng nghe, mãi cho đến khi dừng chờ một cái đèn đỏ dài hơn 90 giây, anh mới ngập ngừng: "Lâu... Lâu An Nhiên."

Mạc Anh chớp chớp mắt: "Nhị ca, anh muốn nói gì cơ?"

Khổng Như Lam đưa tay ướm lên bụng nhỏ của Mạc Anh nhưng không chạm vào, anh khựng lại vài giây rồi rụt tay về. Nghẹn ngào hồi lâu, cuối cùng anh cũng hỏi ra được suy đoán từ tối qua: "Lâu... tổng?"

Anh nhận lời mời năm lần bảy lượt của Lâu An Nhiên để về nước, lúc đó thật sự không hề nghĩ sâu xa gì về cô. Chủ yếu là vì lần đầu tiên anh gặp lại Mạc Anh, cảnh tượng quá hỗn loạn, lại thêm cái sự xuất hiện đột ngột của con cá con... khiến mạch suy nghĩ của mọi người đều bị chệch hướng.

Nếu không phải ngày hôm đó anh quay trở lại, nhìn thấy cách bài trí trong nhà Lâu An Nhiên gần như y hệt, lại thêm cánh cửa bí mật bị che khuất kia, e là anh cũng chẳng thể tìm ra vị thủ phạm này.

Gương mặt Mạc Anh nở một nụ cười ngọt ngào, thậm chí còn vỗ tay tán thưởng: "Oa, Nhị ca thông minh quá đi mất!"

Thấy đèn đỏ đã chuyển sang xanh, Khổng Như Lam khẽ thở dài. Mãi đến khi gần tới đích, anh mới rặn ra được một câu: "Nghịch... nghịch ngợm quá."

Mạc Anh thấy Nhị ca không giận, nàng phồng má nói: "Nhị ca ơi, sau này nếu Tứ tỷ mà phát hiện ra chắc chắn sẽ giận lắm. Đến lúc đó em có thể đưa Lâu Tiểu Hắc sang chỗ anh lánh tạm một thời gian được không?"

Khổng Như Lam ngẩn ngơ: "???"

Mạc Anh sợ anh không hiểu, liền tiết lộ cho anh một bí mật không hẳn là bí mật: "Lâu Tiểu Hắc giờ đã là bạn gái nhỏ của em rồi. Tứ tỷ trông có vẻ chẳng ưa chị ấy chút nào... Cho nên em thấy, chờ đến khi Tứ tỷ phát hiện ra họ là cùng một người, chị ấy sẽ ném Lâu Tiểu Hắc xuống biển cho cá mập ăn mất."

Khổng Như Lam giật mình đạp phanh gấp: "Tiểu... Tiểu..."

Mạc Anh tiếp lời: "Nhị ca, Lâu Tiểu Hắc là bạn gái nhỏ đầu tiên của em, phận làm bạn gái, em không thể bỏ mặc chị ấy mà chạy trốn một mình được."

Khổng Như Lam đỡ trán, rồi chợt nhớ đến những lời hăm dọa đầy sát khí của Diệp Mạc Ly ngày hôm qua: "Lâu... Lâu..."

Mạc Anh kiên nhẫn chờ đợi, đôi mắt tròn xoe đảo qua một vòng: "Lâu Tiểu Hắc ạ?"

Khổng Như Lam càng cuống càng không nói nên lời, dứt khoát rút điện thoại ra vỗ vỗ vào màn hình. Mạc Anh như bừng tỉnh đại ngộ: "Nhị ca, không lẽ anh định nói đến Lâu An Ni sao?"

Khổng Như Lam gật đầu: "Diệp... Diệp..."

Mạc Anh nghiêng cái đầu nhỏ, tự hỏi Tam ca của mình và Lâu An Ni thì có quan hệ gì được chứ. Đột nhiên nàng chấn động, thốt lên: "Nhị ca! Ý anh là Lâu An Ni chính là bạn gái nhỏ của Tam ca em sao?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!