Chương 36: Hội Ngộ

Buổi đấu giá châu báu của Chu Thị khép lại trong sự thành công rực rỡ ngoài mong đợi. Nhờ tin tức Diệp Mạc Ly đích thân hạ cố đến dự được tung ra từ sớm, những người đam mê trang sức, giới sưu tầm, và ngay cả đại diện các tập đoàn kim hoàn lớn cũng lũ lượt kéo đến với hy vọng được kết giao cùng anh.

Báu vật gia truyền của Chu gia – sợi dây chuyền "Nước mắt Giao nhân" – cuối cùng đã thuộc về Diệp Mạc Ly với mức giá cao gấp mười lần con số dự tính ban đầu. Ngay tại khán phòng, anh thản nhiên trao báu vật ấy cho Mạc Anh, khiến đám đông không khỏi tò mò và thán phục về danh tính của cô gái nhỏ này.

"Tiểu Ngũ, Tam ca còn chuẩn bị cho em rất nhiều loại đá nhỏ khác ở nước ngoài, sắp tới anh sẽ bảo người ta vận chuyển về đây. Còn cái này... em cứ đeo lên người chơi tạm vài ngày cho vui nhé!"

Ba người nhóm Mặc Sĩ Thiên Tâm vì kẹt giữa đám đông nên đến muộn một bước, vừa vặn chỉ nghe được câu nói sau cùng. Cả ba không nén nổi tiếng hít hà kinh ngạc. Món trang sức trị giá hàng trăm triệu tệ mà qua lời anh trai nàng lại chỉ là món đồ để chơi tạm hai ngày thôi sao?

Mạc Anh mân mê sợi dây chuyền trên tay, cố gắng hướng viên ngọc về phía ánh sáng để tìm kiếm dấu vết gì đó: "Tam ca, đây thực sự là Nước mắt Giao nhân sao? Tại sao nó lại có màu đỏ như máu thế này?"

Diệp Mạc Ly nở nụ cười đầy tà khí: "Ở đây lưu truyền một câu chuyện xa xưa lắm, cổ hủ hơn nhiều cái truyện nàng tiên cá hóa thành bọt biển vì hoàng tử mà em từng nghe. Tương truyền dưới đáy biển sâu có một giao nhân tình cờ lên bờ, rồi đem lòng yêu một cô gái nhân loại dịu dàng. Họ cùng nhau đánh cá qua ngày, trải qua quãng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời. Nhưng thọ mệnh giao nhân khác với con người, cuối cùng hắn phải đau đớn nhìn người thương ra đi.

Vì lo sợ kiếp này không còn được thấy bóng hình người yêu, hắn đã tự tay móc hai con mắt mình chôn bên cạnh nàng. Mỗi khi nhớ thương, hốc mắt trống rỗng của hắn lại tuôn trào những giọt lệ đỏ thẫm như máu..."

Mạc Anh trợn tròn mắt, gương mặt hiện rõ vẻ kinh hãi.

Diệp Mạc Ly cố ý hạ thấp giọng, thần bí: "Lệ giao nhân hóa thành châu, đỏ rực như máu. Và mỗi khi bão tố nổi lên, cả mặt biển sẽ bị nhuộm đỏ thẫm. Lúc ấy, từ đại dương sâu thẳm sẽ vang lên tiếng khóc than không dứt, kiểu như này này ——"

Anh anh anh...

Nhóm Mặc Sĩ Thiên Tâm đồng loạt rùng mình, lùi lại vài bước. Lúc đầu họ cứ ngỡ đây là một thiên tình sử thê lương vượt chủng tộc, ai ngờ qua miệng Diệp tiên sinh, nó lại biến thành một câu chuyện kinh dị sống động đến thế.

Mạc Anh sợ tới mức thở gấp, ngơ ngác nhìn Diệp Mạc Ly: "Tam ca, anh lại nói linh tinh rồi!"

Diệp Mạc Ly lập tức thu hồi vẻ mặt bi thương, cười đầy vẻ không thành ý: "Ái chà, bị Tiểu Ngũ thông minh vô song phát hiện ra rồi. Giờ Tam ca không lừa được em nữa sao?"

Mạc Anh phồng má giận dỗi: "Tứ tỷ bảo, câu chuyện anh kể lần trước về việc bị cắt thành từng lát ở bệnh viện cũng là lừa em. Sao anh hư thế chứ!"

Diệp Mạc Ly liếc thấy bộ ba Thiên Tâm đang tò mò nhìn sang, liền đánh tiếng: "Đa số chuyện kinh dị đều xảy ra ở bệnh viện mà. Để sau này về anh kể hết cho em nghe. Nhưng giờ em có muốn tiếp đãi bạn bè mình không?"

Mạc Anh gật đầu lia lịa: "Có chứ, có chứ!"

Bốn cô gái vốn định nhân hai ngày nghỉ để làm quen phong cách hát, cải biên nhạc và tập vũ đạo cho vòng bán kết. Nào ngờ cái gọi là nhờ chút việc mọn của Mặc Sĩ Hàn lại kéo dài đến tận khi mặt trời lặn mới rời khỏi hiện trường đấu giá.

"Tiểu Nhân Ngư, em có muốn ký hợp đồng đại diện lâu dài cho trang sức Chu Thị không?"

"Em đến để giúp thôi mà."

Trước sự săn đón nịnh bợ của Chu thiếu, thậm chí gã còn soạn sẵn một bản hợp đồng 5 năm làm người phát ngôn độc quyền, ai cũng hiểu gã đang muốn lấy lòng Diệp Mạc Ly. Nhưng Mạc Anh thì vẫn ngây ngô, nàng thậm chí còn thấy phản cảm với sự ràng buộc lâu dài này, thầm nghĩ phải bàn bạc với Tứ tỷ hoặc bạn gái nhỏ của mình đã. Đang lúc nàng sầu não, "cá con" đột nhiên nhắc nhở nhẹ nhàng , Mạc Anh liền quay sang đề nghị với ba người bạn: "Hay là để Tam ca mời mọi người ăn tối nhé?"

Bữa tối diễn ra trong không khí vui vẻ, ngay cả Mạc Anh vốn ít khi dùng bữa cũng ăn khá nhiều, đặc biệt là tỏ ra vô cùng hứng thú với món bít tết vị thì là.

"Tam ca gói cho em vài phần nhé?"

"Dạ không cần đâu ạ."

Thấy Diệp Mạc Ly chăm sóc Mạc Anh từng li từng tí, ga

-lăng hết mức, ba người bạn biết ý nên ăn xong liền hẹn hôm sau gặp lại rồi nhanh chóng biến mất.

Mạc Anh nghiêng đầu nhìn người anh vừa quen thuộc vừa có chút xa lạ: "Tam ca, anh có muốn đi gặp Tứ tỷ và Nhị ca không?"

Diệp Mạc Ly chần chừ: "Đêm nay luôn sao?"

Mạc Anh lưỡng lự giữa việc đi tìm Lâu Tiểu Hắc và đi chơi với mọi người, cuối cùng nàng chọn Tam ca, vì dù sao khi vào thi đấu nàng cũng gặp bạn gái nhỏ mỗi ngày: "Em chỉ rảnh tối nay thôi, không thì phải chờ đợt nghỉ tới."

Diệp Mạc Ly đỡ trán: "Anh thấy Ngu Toàn chắc cũng chẳng thiết tha gì gặp anh đâu."

Mạc Anh thắc mắc: "Sao lại không muốn gặp anh? Để em gọi điện hỏi Tứ tỷ nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!