Chương 31: Tra Cá

Nhìn thấy Ngu Toàn đang đứng đằng xa và phát ra tiếng thét chói tai như một chú sóc đất, Lâu An Nhiên cúi xuống trao cho Mạc Anh – lúc này đang ngẩng đầu lên dò hỏi – một nụ cười đầy vẻ cổ vũ.

Gương mặt Mạc Anh vẫn đang dán chặt vào một n** m*m m**, nàng vô tội chớp chớp mắt. Đôi lông mi dài thanh mảnh quét qua chỗ ấy khiến lòng Lâu An Nhiên ngứa ngáy khôn nguôi, giá như lúc này không phải là một thời điểm sai trái đến thế.

Lâu An Nhiên cũng chưa bao giờ ngờ được mình lại gặp mặt người nhà trong hoàn cảnh trớ trêu và xấu hổ đến mức này; vốn dĩ trong kế hoạch của cô, buổi ra mắt gia trưởng phải còn lâu lắm mới diễn ra. Trong trí nhớ của cô, Ngu Toàn là một đối thủ vô cùng khó nhằn, ngay từ lần giao phong trước đã cho thấy cô nàng không phải hạng người dễ bị bắt nạt.

Cô mím chặt môi, tiếc nuối nhìn cô bạn gái nhỏ đang làm loạn trong lòng mình, khẽ nói: "Bảo bối, tôi không ngại đổi sang lúc khác để tiếp tục đâu."

Ngu Toàn nghe thấy lời này thì hai mắt trợn ngược vì kinh hãi. Nàng hùng hổ xông đến trước mặt Lâu An Nhiên, dùng một tay tách hai người ra. Những chiếc cúc áo sơ mi dưới sự giằng co của cả nội lực lẫn ngoại lực đã không trụ nổi mà bung ra; những viên ngọc trai đính kèm rơi xuống, kêu lạch cạch đầy đất.

Lâu An Nhiên cảm thấy trước ngực lành lạnh. Mạc Anh sau khi được người phía sau đỡ đứng vững thì trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn kẻ vừa phá đám công cuộc đóng dấu của mình: "Tứ tỷ, sao chị lại ở đây?"

Gân xanh trên trán Ngu Toàn giật thình thịch, chiếc kính râm bị Mạc Anh va trúng đã tụt xuống tận sống mũi. Nàng gầm lên: "Nếu chị không tới kịp, hai người tính làm cái trò gì nữa hả! Giữa thanh thiên bạch nhật mà hai người dám ——"

Nhìn thấy vẻ mặt đơn thuần vô tội của tiểu muội nhà mình, Ngu Toàn lập tức chĩa họng súng sang Lâu An Nhiên: "Chắc chắn là tại cô."

Lúc trước ở tiệc rượu gặp Lâu An Nhiên, nàng đã linh cảm đối phương không có ý tốt, giờ nhìn thấy chuỗi xà cừ đỏ như máu kia lại càng chướng mắt. Chưa kể lần Lâu An Nhiên mời Tiểu Ngũ nhà nàng vào khách sạn... Một lần, hai lần, ba lần... Ánh mắt Ngu Toàn dần trầm xuống, nàng dường như đã phát hiện ra một sự thật kinh hoàng.

Lâu An Nhiên đúng lúc khẽ thốt lên một tiếng, vội vàng dùng hai tay che chắn b* ng*c suýt lộ ra ngoài: "Bảo bối, em không định che chắn giúp tôi chút sao? Bạn gái nhỏ của em sắp bị người ngoài nhìn sạch rồi này." Nói xong, cô còn cố ý liếc xéo Ngu Toàn bằng ánh mắt đầy khiêu khích.

Bạn gái nhỏ!? Người ngoài!?

Ngu Toàn tối sầm mặt mũi, trừng mắt nhìn khuôn mặt đắc thắng của Lâu An Nhiên, nắm tay bóp kêu răng rắc như thể giây tiếp theo sẽ xông vào ăn tươi nuốt sống đối phương. Nàng phải tự nhủ với lòng mình rằng là Tiểu Ngũ nhà nàng động thủ trước, mình không có lý, không có lý...

Mạc Anh nhìn thấy bộ dạng thảm không nỡ nhìn của Lâu An Nhiên thì ngây người. Lâu An Nhiên lộ vẻ ủy khuất: "Bảo bối, tôi cần một cái ôm an ủi."

Ngu Toàn: "..." Nàng thật sự chưa thấy kẻ nào mặt dày vô liêm sỉ như thế này.

Mạc Anh nhớ lại danh phận bạn gái nhỏ của Lâu Tiểu Hắc, đành miễn cưỡng nhào tới ôm chặt lấy lưng đối phương, vỗ nhẹ an ủi. Đến khi nàng định lùi ra, đối phương lại ôm chặt không buông. Nàng ngơ ngác ngẩng đầu: "Lâu Tiểu Hắc?"

Lâu An Nhiên: "Em phải ôm chặt tôi, tôi mới không bị lộ ra ngoài." Sau đó cô quay sang cười với Ngu Toàn – người đang sắp tăng xông vì thiếu oxy: "Phiền Tứ tỷ đi lấy giúp tôi một bộ quần áo khác được không? Nếu cứ thế này mà đi ra ngoài, cả ba chúng ta có lẽ sẽ cùng lên Hot Search đấy."

Ngu Toàn nghẹn họng. Ai là Tứ tỷ của cô chứ, đồ mặt dày!

Phải nửa giờ sau, Lâu An Nhiên mới khoác khăn trải giường lên lầu thay đồ. Ngu Toàn mặt đen như Bao Công, nhìn Lâu An Nhiên thong thả ngồi trên sofa, rồi đùng đùng nổi giận túm lấy Mạc Anh đang ngơ ngác vào phòng ngủ. Đóng cửa, khóa trái, nàng bắt đầu ép hỏi:

"Tiểu Ngũ, nói thật đi, em với Lâu An Nhiên tằng tịu với nhau từ bao giờ? Tại sao cô ta lại bảo em là bạn gái?"

Mạc Anh chớp chớp mắt: "Vâng, Lâu Tiểu Hắc là bạn gái nhỏ của em mà. Tứ tỷ, em chưa nói với chị sao?"

Cơ mặt Ngu Toàn giật giật, nghĩ đến thủ đoạn của Lâu An Nhiên, mí mắt nàng giật liên hồi: "Tiểu Ngũ, thế còn Lâu An Ni thì tính sao?"

Lâu An Ni? Nhắc đến cái tên này, đầu cá của Mạc Anh lại đau thình thịch: "Tứ tỷ, cô ta phiền lắm. Lâu Tiểu Hắc thì không phiền em chút nào."

Vất vả lắm mới nhét được Lâu An Ni vào chương trình để tiếp cận Tiểu Ngũ, giờ Ngu Toàn chỉ biết há hốc mồm: "... Tiểu Ngũ, Lâu An Nhiên mới là kẻ không ai thấu nổi, em không biết gần đây cô ta đã làm gì đâu."

Mạc Anh nghiêng đầu: "Lâu Tiểu Hắc làm gì ạ?"

Ngu Toàn nghẹn lại: "Cô ta thiết kế một cái bẫy làm cả nhà họ Lâu tổn thất gần trăm triệu, cô ta là một kẻ điên triệt để. Lâu An Ni vì thế mà bị ông cụ đá ra khỏi hội đồng quản trị... Cô ta đối xử với em gái mình còn không lưu tình, chắc chắn có ngày cô ta cũng đối xử với em như vậy."

Mạc Anh lại đưa đuôi cá ra, thong dong vẫy vẫy, vẻ chẳng hề quan tâm.

Ngu Toàn thấy mình nói rát cả cổ mà tiểu muội vẫn dửng dưng, không khỏi hận sắt không thành thép: "Chia tay Lâu An Nhiên đi. Nếu em muốn nếm mùi vị yêu đương, chi bằng tìm người khác thử xem. Chị thấy Lâu An Ni mạnh hơn Lâu An Nhiên gấp trăm lần."

Nhớ lại những gì "Lâu An Ni" đã làm với "Mạc Anh" trong nguyên tác, nàng lắc đầu lia lịa: "Không không không, Lâu Tiểu Hắc mới đồng ý làm bạn gái nhỏ của em, em không thể bắt cá hai tay. Như vậy em sẽ thành cái đồ tra cá không có trách nhiệm."

Ngu Toàn: "..."

Tiểu Ngũ đang mang trong mình cá con của Lâu An Ni, lại đang yêu đương với Lâu An Nhiên, mà hai người kia lại là chị em ruột. Ngu Toàn rất muốn nói cho tiểu muội biết, cái hành vi đu đưa giữa hai chị em nhà người ta chính là định nghĩa chuẩn nhất của "tra cá trong các loại tra".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!