Chương 30: Bắt Gian

Cánh tay ôm lấy eo Mạc Anh bỗng tăng thêm sức lực, Lâu An Nhiên vẻ không vui: "Sao thế, làm rồi định quỵt nợ à?"

Mạc Anh tự nhận mình là một mỹ nhân ngư sòng phẳng. Nàng vắt óc suy nghĩ, nhớ lại một vài mảnh ký ức tối qua, trong đó có đoạn nàng chủ động dùng đuôi cá quẫy quẫy cọ vào chân Lâu Tiểu Hắc... Ánh mắt nàng dao động: "Vậy chị có biết yêu đương không?"

Cái nàng cần là một người bạn gái biết cách yêu đương cơ.

Lâu An Nhiên hiểu thấu tâm tư của nhóc cá, ngón tay như ngọc khẽ gảy nhẹ trên vòng eo thon gọn của nàng, trán tựa vào trán: "Em cứ tự mình cảm nhận, sẽ biết tôi có phải là một người tình đủ tư cách hay không."

Mạc Anh thấy được v**t v* rất thoải mái, hơn nữa hai người đã có trải nghiệm "giao đuôi" (thực chất là tiếp xúc thân mật), coi như người quen cũ. Lâu Tiểu Hắc lại giúp nàng rất nhiều lần, cực kỳ trượng nghĩa. Nàng không chần chừ thêm, gật đầu lia lịa: "Vậy thì, Lâu Tiểu Hắc, chị chính là bạn gái nhỏ của em."

Lâu An Nhiên nhịn không được bật cười khẽ: "Được, vinh hạnh cho tôi quá."

Nói đoạn, cô thành kính đặt một nụ hôn lên trán nàng: "Đây là dấu ấn tôi để lại trên người em, từ nay về sau, em thuộc về tôi."

Mạc Anh cảm nhận được đôi môi mềm mại hơi khô của đối phương chạm nhẹ vào trán mình rồi rời đi ngay. Cảm giác ấy thật mới lạ nhưng không hề đáng ghét. Nàng nhướng đầu nhìn đôi môi đỏ mê người của Lâu An Nhiên: "Vậy em có cần để lại dấu ấn trên người chị không?"

Ánh mắt nàng bắt đầu rà soát từ khuôn mặt góc cạnh xuống phía dưới, như thể đang tìm chỗ nào ngon để cắn một miếng.

Có lẽ do ánh mắt của nàng quá nóng bỏng, Lâu An Nhiên khẽ nhếch môi, cúi đầu tiến sát lại định nếm trải đôi môi kia. Mạc Anh đã bị lừa một lần nên lập tức mím chặt môi, mặc cho đầu lưỡi tinh nghịch của đối phương trêu chọc như gãi ngứa, nàng nhất quyết không mở miệng.

Lâu An Nhiên thay đổi đủ kiểu thử nghiệm, cuối cùng như để trừng phạt, cô ngậm lấy cánh môi nàng, chậm rãi nhấm nháp như đang thưởng thức một món trân hào hải vị cực phẩm.

Cảm giác tê dại truyền đến từ môi dưới như có hàng chục con kiến nhỏ đang bò. Mạc Anh nhớ lại lúc mình phơi nắng trên bãi cát, kiến chui vào vảy cá cũng gây ngứa ngáy thế này. Nàng phồng má định né tránh, nhưng không gian trong buồng vệ sinh quá hẹp, eo lại bị bàn tay bá đạo của Lâu An Nhiên siết chặt: "Lâu... ưm..."

Lâu An Nhiên bóp nhẹ hàm dưới của nàng, buộc nhóc con phải ngửa đầu tiếp nhận. Trong không gian nhỏ hẹp vang lên tiếng môi lưỡi quấn quýt đầy ám muội, khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải đỏ mặt.

Lộc cộc, lộc cộc.

Cuộc truy đuổi giữa hai người chưa phân thắng bại, tiếng m*t mát nồng nàn bên tai càng lúc càng rõ, hòa lẫn với tiếng giày cao gót đang tiến lại gần. Hơi thở Mạc Anh khựng lại, đôi mắt mèo trợn ngược vì kinh ngạc.

Lâu An Nhiên có thể cảm nhận rõ rệt cơ thể nhóc con trong lòng mình đang căng cứng lại. Dù nín thở đến đỏ bừng cả mặt, nàng vẫn bướng bỉnh chịu đựng không dám phát ra tiếng động. Cô thấp giọng trấn an: "Bảo bối, hô hấp đi."

Mạc Anh như trút được gánh nặng, chậm rãi thở ra một hơi...

Cả hai nín thở ngưng thần lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Người nọ gõ từng cánh cửa buồng vệ sinh một cách có hệ thống. Lâu An Nhiên cảm nhận được vùng bụng nhỏ của Mạc Anh phập phồng vì hít thở, cô theo bản năng đưa tay xoa nhẹ, cho đến khi tiếng bước chân đi xa hẳn mới sực nhớ ra chính sự: "Bảo bối, vì cá con, thời gian tới em tuyệt đối đừng uống rượu nhé."

Mạc Anh trợn mắt: "!!!"

Thấy nàng còn đang mơ màng, Lâu An Nhiên kiên nhẫn giải thích việc cồn có thể gây hại thế nào đến thai phụ. "Hơn nữa em là ca sĩ, bảo vệ giọng hát cũng quan trọng không kém đâu."

Mạc Anh hít một hơi lạnh, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: "Em không uống, nhất định không uống nữa."

Thấy hiệu quả dọa dẫm đã đạt được, Lâu An Nhiên cười tủm tỉm vuốt lại mái tóc cho nàng. Những ngón tay thanh mảnh luồn qua làn tóc xoăn mượt mà như tơ lụa, khẽ chạm vào mặt dây chuyền xanh thẳm lành lạnh: "Đi đi, chơi cho vui vẻ."

Mạc Anh đảo mắt, vẫn chưa từ bỏ ý định mà đánh giá Lâu An Nhiên từ trên xuống dưới một lượt: "Vậy được rồi, lần sau em cũng sẽ để lại dấu ấn trên người chị."

Khóe môi Lâu An Nhiên không giấu được ý cười, cô thuận tay lau đi vệt son đỏ thẫm vương trên trán và khóe môi của nhóc con.

Khi Mạc Anh trở lại, trông nàng hớn hở lạ thường, cả người toát ra một nguồn sức sống mới, quyến rũ đến mức khiến ba người bạn không nhịn được mà liếc nhìn liên tục.

Mặc Sĩ Thiên Tâm thắc mắc: "Đi vệ sinh một lát mà sao như biến thành người khác vậy?"

Ổ Tư lại tỏ vẻ đồng cảm xen lẫn bất lực, nhìn nàng như nhìn một đứa trẻ ngốc: "Tớ thấy chuyện tàn khốc kia cứ khoan hãy nói cho em ấy biết, tránh ảnh hưởng đến tâm lý thi đấu."

Trần Thụy Linh không nói gì, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Mạc Anh lúc này đang bận chìm đắm trong niềm vui mới: nàng đã có một bạn gái nhỏ. Cảm giác giống như trong hộp báu vừa có thêm một viên ngọc tủy quý hiếm, nàng hận không thể khoe với cả thế giới. Thế nhưng niềm vui chưa kịp sẻ chia thì cửa phòng bật mở, Lâu An Ni bước vào cắt ngang bầu không khí.

Lâu An Ni nở nụ cười rạng rỡ: "Chào mọi người, tôi là Lâu An Ni, mong được mọi người giúp đỡ trong thời gian tới."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!