Chương 3: Giúp Lẫn Nhau

Lâu An Nhiên khó khăn lắm mới dìu được người từ cửa phòng vào đến bên giường. Cô vừa quay đi định mở điều hòa, Mạc Anh đã biểu diễn ngay một cú xoay người 360 độ trên nệm. Cộp, cộp, cộp – sau ba vòng quay đầy ngẫu hứng, toàn bộ chăn ga gối đệm trên giường đều bị nàng quét sạch xuống sàn nhà.

Mạc Anh đá chân loạn xạ, khó khăn lắm mới hất văng được đôi giày vướng víu ra xa, để lộ hai bàn chân trắng nõn nà. Nàng vỗ bành bạch xuống tấm nệm mềm mại, cất giọng nũng nịu nhưng cũng đầy vẻ "hung dữ": "Nước, nước... tôi muốn thật nhiều nước!"

Lâu An Nhiên suýt chút nữa bị chiếc giày bay thẳng vào mặt, sắc mặt cô xanh mét. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì sốt, nhiệt độ cơ thể nóng đến bỏng tay, vậy mà dáng vẻ lại sinh long hoạt hổ thế này, rốt cuộc có chỗ nào giống người bệnh?

Thật là khó chiều!

Lâu An Nhiên vừa đi vừa lầm bầm. Đáng lẽ Trữ Thư phải đưa bác sĩ đến rồi mới đúng. Đi ngang qua sảnh vào, cô thấy dãy nước khoáng xếp sẵn, đang phân vân có nên đưa cho nàng không thì tay đã nhanh hơn não mà cầm lấy một chai. Thế nhưng khi cô trở lại phòng ngủ, trên giường đã chẳng còn thấy bóng dáng Mạc Anh đâu.

Ào... ào... ào...

Mạc Anh nhìn cái bồn tắm lớn hơn hẳn nơi nàng đang ở, cảm thấy nơi này mới đủ để nàng thỏa sức vẫy vùng, không còn phải chịu cảnh co quắp trong cái bồn tí hon, hễ động đậy là nước bắn tung tóe khắp nhà.

Chỉ trong nháy mắt, nàng đã thoải mái lặn ngụp mấy vòng. Những cánh hoa hồng dùng để tạo bầu không khí lãng mạn bị chiếc đuôi vàng óng rực rỡ – thứ còn lung linh hơn cả ánh nắng ngoài kia – vô tình gạt sang một bên. Dòng nước mơn man, v**t v* từng chiếc vảy tinh xảo, Mạc Anh sướng đến nheo cả mắt, đuôi vẫy qua vẫy lại, thi thoảng còn trồi lên nghịch ngợm cái vòi hoa sen để nước mát xối thẳng từ đầu xuống đuôi.

Trong phòng tắm, tiếng nước vỗ bì bõm hòa cùng giọng hát trong trẻo, êm tai.

Qua lớp kính mờ, Lâu An Nhiên thấp thoáng thấy một vật thể màu vàng kim lướt qua như đường parabol. Cô khẽ chớp mắt, dằn lòng không nhìn trộm, chỉ lặng lẽ đứng bên ngoài. Nghe những âm điệu cổ quái nhưng kỳ diệu từ miệng Mạc Anh, cơn bực dọc trong lòng cô bỗng chốc dịu lại một cách thần kỳ. Ngay cả lời độc miệng định thốt ra cũng đổi tông: "Người đang phát sốt không được nghịch nước đâu."

Tiếng hát đột ngột im bặt. Mạc Anh giật mình, vội vàng thu đuôi lại, nép mình trong bồn tắm nghe ngóng. Thấy đối phương vẫn chưa chịu đi, nàng đành để chân trần ra mở cửa. Những ngón chân xinh xắn co rụt lại khi chạm vào lớp thảm lông hơi thô ráp.

Lâu An Nhiên vốn chẳng trông chờ gì vào sự nghe lời của đứa trẻ này. Mọi chuyện xảy ra hôm nay đã vượt xa nguyên tắc sống của cô. Đang định quay đi, cửa phòng tắm bỗng mở từ bên trong.

Mạc Anh đứng đó, toàn thân ướt đẫm, đôi mắt lục bảo lộ vẻ lúng túng. Bộ quần áo ướt sũng dính chặt lấy cơ thể gợi cảm, phô diễn trọn vẹn từng đường cong quyến rũ không một chút tì vết... Nàng hiện lên đầy vẻ tình tứ và mê hoặc. Những giọt nước từ mái tóc lăn dài trên làn da trắng ngần rồi mất hút giữa rãnh ngực sâu thẳm, khiến người ta chỉ muốn tước bỏ lớp vải mỏng manh kia để nhìn trộm đôi phần.

Lâu An Nhiên không phải chưa từng thấy mỹ nhân, nhưng kiểu khí chất vừa thanh khiết thiên sứ lại vừa quyến rũ mị hoặc như Mạc Anh đúng là hiếm có. Hai thái cực đối lập cùng tồn tại trên một con người mà lại hòa quyện đến lạ lùng. Cô không kìm lòng được mà nhìn thêm hai mắt.

Mạc Anh cũng nhìn lại mình, thấy chiếc đuôi đã được giấu kỹ, nàng thắc mắc: "Có gì không đúng sao?"

Lâu An Nhiên nhận ra mình hơi thất thần, vội dời mắt đi: "Quần áo trên người cô... khá đặc biệt đấy." Chợt nhớ đến luồng sáng vàng kim vừa lóe qua sau tấm kính, cô bảo: "Tôi mượn nhà vệ sinh một chút."

Mạc Anh nghiêng người nhường lối nhưng không hề có ý định rời khỏi địa bàn vừa tìm được, nàng cứ thế lẽo đẽo theo sau cô như một cái đuôi nhỏ.

Đúng lúc đó, điện thoại của Lâu An Nhiên đổ chuông. Cô móc máy ra mà không để ý sàn nhà đầy nước, chân vừa bước tới đã trượt dài.

Sự cố xảy ra!

Chiếc điện thoại vuột khỏi tầm tay, "vèo" một cái rơi thẳng vào bồn tắm, bắn lên những tia nước trắng xóa.

Thấy Lâu An Nhiên sắp ngã nhào vào ổ nhỏ của mình, Mạc Anh vội vàng túm lấy cô. Lâu An Nhiên theo bản năng cũng dùng một tay chống vào bồn tắm. Sự phối hợp không ăn ý giữa một người kéo, một người đẩy khiến cả hai như đang nhảy một điệu Tango lỗi nhịp, cuối cùng đồng loạt ngã nhào vào bồn nước.

Bị dội một gáo nước lạnh, Lâu An Nhiên ngẩn ngơ cả người. Chưa kịp nhìn rõ mọi thứ, mắt cô đã tối sầm lại, sau lưng truyền đến một sự mềm mại ấm áp.

Thình thịch. Thình thịch.

Tiếng tim đập dồn dập của đối phương vang lên rõ mồn một bên tai. Cả đời Lâu An Nhiên chưa từng bị người phụ nữ nào ôm từ phía sau thân mật thế này. Trái tim cô lỗi nhịp mấy nhịp, suýt chút nữa đã bỏ qua cảm giác đôi bàn tay lạnh giá đang chạm vào mình.

Nhưng ngay sau đó, một cảm giác lành lạnh chợt lướt qua cổ chân nhẵn mịn, khiến cô dựng cả tóc gáy. Trong bóng tối, các giác quan khác của cô nhạy bén hơn hẳn. Cô đưa tay chộp lấy theo bản năng nhưng ngoài dòng nước đang chảy, cô chẳng bắt được gì cả. "Cô làm cái gì vậy?"

Mạc Anh bất đắc dĩ liếc nhìn chiếc đuôi vừa trồi ra. Thật kỳ quái, hôm nay cái đuôi này chẳng nghe lời nàng chút nào.

"Tôi, tôi... cô đợi chút đã."

Bên tai vang lên những tiếng lạch cạch như thể một vật thể khổng lồ đang quẫy đạp vào nền gạch. Đến khi Lâu An Nhiên nhìn rõ được mọi vật, chiếc điện thoại của cô đã hoàn toàn hy sinh. Không chỉ đen màn hình mà mặt kính còn vỡ vụn như mạng nhện, thật đúng là chưa ra trận đã bỏ mạng.

Mạc Anh đã nhanh chân nhảy ra khỏi bồn tắm trước. Nàng nở nụ cười ngọt ngào, chìa tay về phía cô, nửa thân trên ghé sát lại gần đến mức cô có thể nhìn rõ hai b** ng*c đầy đặn phập phồng.

Rồi nàng cất giọng đầy nhiệt tình và thân thiết: "Quần áo cô ướt hết rồi, có cần tôi giúp cô cởi ra không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!