"Cư dân mạng soi ra nhiều chi tiết lắm, có bài viết còn nói họ quen nhau nhiều năm rồi, từ lúc Ngu mỹ nhân mới vào nghề kia. Lần trước Ngu mỹ nhân bị chụp trộm trên đường Đá Xanh, tám chín phần mười là đi tìm người kia, sáng hôm sau hai người rời đi cách nhau chưa đầy năm phút."
"Có lẽ là các cậu đeo kính lọc để nhìn thôi, biết đâu chỉ là bạn thân, ôm một cái cũng thường mà. Năm phút thì chứng minh được gì đâu."
"Chẳng lẽ không cho phép Ngu mỹ nhân nhà chị có một căn nhà trên đường Đá Xanh sao?"
"Nhưng nếu mấy cái trước là trùng hợp, thì tấm ảnh gần đây nhất giải thích thế nào? Đây chính là nơi ở của Ngu mỹ nhân nhà mình đấy, ai lại đi ôm ấp thân mật với người lạ ngay trước cửa nhà mình chứ?"
Ổ Tư để tìm thêm bằng chứng phản bác đã nhanh chóng nhích từ chỗ Mạc Anh sang cạnh Mặc Sĩ Thiên Tâm, lôi bài đăng tâm đắc nhất ra: "Cậu nhìn ánh mắt của hai người họ lúc cùng khung hình này, tình tứ chưa? Còn tấm này nữa, thần thái của cả hai đúng là đỉnh của chóp."
Ổ Tư và Thiên Tâm ngồi ngay bên cạnh bàn tán, nhưng tiếng thảo luận của họ cứ như từ chân trời xa xôi truyền đến tai Mạc Anh. Nàng rướn cổ cố nhìn cho rõ cái bằng chứng tình tứ kia, nhưng tay Ổ Tư run quá, nàng nhìn mãi mà chẳng thấy gì.
Trần Thụy Linh dọn dẹp đống rác trên bàn, đến lượt chỗ Mạc Anh, nàng cầm lon bia lên lắc thử thì thấy trống rỗng. Nhìn lại Mạc Anh, nàng đang lặng lẽ chống cằm, đôi má ửng hồng như vừa đánh phấn, ánh mắt mơ màng, đôi đồng tử lục bảo phủ một lớp hơi nước mờ ảo.
"Tiểu Nhân Ngư?"
"Dạ?"
Trần Thụy Linh thấy nàng đáp lại một cách ngơ ngác, liền bực mình nói với hai người đang tranh cãi kia: "Đừng thảo luận nữa, Tiểu Nhân Ngư say rồi."
Ổ Tư: "!!!" Mặc Sĩ Thiên Tâm: "!!!"
Ba người xếp hàng ngồi xổm trước mặt Mạc Anh. Nàng cứ nhìn họ mà cười liên tục, nụ cười ngọt ngào đến mức đôi mắt híp lại thành một đường chỉ.
"Tiểu Nhân Ngư , đây là mấy?"
"Chát!"
Mạc Anh gạt phắt bàn tay đang huơ huơ trước mặt mình ra: "Tứ tỷ của em xinh lắm, hát cũng hay tuyệt vời. Nhưng em không ngờ chị ấy lại lén lút tìm nhiều bạn gái đến thế..." Nói đoạn, nàng bỗng bĩu môi đầy vẻ ủy khuất: "Lại còn lừa em bảo còn nhỏ không được yêu đương, hừ!"
Ba người nhìn nhau đầy nghi hoặc: "Tứ tỷ của em là ai cơ?"
Mạc Anh vắt óc suy nghĩ rồi nhíu mày lẩm bẩm: "Tứ tỷ của em là ai mà các chị cũng không biết, đúng là đồ ngốc xít."
Ba người: "..."
Rõ ràng là say đến mức thần trí hồ đồ rồi, bắt đầu nói năng lộn xộn.
Mặc Sĩ Thiên Tâm ôm đầu thở dài: "Tửu lượng kém quá, bảo say là say ngay được."
Trần Thụy Linh nhận xét: "Tiểu Nhân Ngư nhìn là biết chưa từng uống rượu. Với người chưa bao giờ chạm vào cồn thì dù nồng độ chỉ vài độ, uống vào cũng đủ gục rồi."
Ổ Tư vò đầu: "Lần đầu tôi thấy có người say mà ngoan thế này, đúng là một bé ngoan bảo bối. Thôi, thời gian không còn sớm, chúng ta có về không đây?"
Mạc Anh chẳng đợi họ bàn bạc xong xuôi, nàng bất ngờ bật dậy khỏi sofa như một chiếc lò xo, vỗ mạnh vào cái đầu cá nhỏ của mình: "Thôi chết, em quên béng mất Lâu Tiểu Hắc rồi!"
Ba người ngơ ngác: "???" "Lâu Tiểu Hắc là cái gì?" "La Tiểu Hắc à?" (Nhân vật mèo đen hoạt hình) "Mèo hả em?"
Ba người không yên tâm để người say ở lại một mình, vội vàng đuổi theo, nhưng cửa phòng ngủ đã bị khóa chặt từ bên trong.
"Tiểu Nhân Ngư ?" "Tiểu Nhân Ngư ơi?" "Không lẽ ngủ luôn rồi à?"
Họ đứng ngoài cửa vò đầu bứt tai, gõ cửa hồi lâu mà bên trong chẳng có chút động tĩnh nào. Đợi thêm một lúc, thấy im hơi lặng tiếng hoàn toàn, cả ba mới lục đục kéo nhau ra về.
Bên trong phòng ngủ, Lâu An Nhiên – người vừa nãy vẫn nín thở lắng nghe động tĩnh bên ngoài – đang quấn chăn ôm chặt lấy con cá nhỏ tự chui đầu vào lưới. Ngửi thấy mùi bia phảng phất trên người nhóc con, cô lộ vẻ không vui, đè thấp giọng hỏi: "Họ cho em uống rượu à?"
Chiếc đuôi cá vàng của Mạc Anh đập "bạch bạch" xuống nệm, trong đáy mắt thoáng qua một tia sáng mạ vàng, tô điểm thêm nét thần bí cho đôi đồng tử lục bảo vốn đã tuyệt đẹp: "Lâu Tiểu Hắc, chị trốn kỹ thật đấy, họ chẳng phát hiện ra chị đâu."
Lâu An Nhiên vừa giận vừa buồn cười. Cô đích thân tìm đến tận cửa, thế mà lại bị nhóc con giấu tới giấu lui, khiến hai người cứ như đang vụng trộm làm chuyện gì khuất tất. Cô xoa xoa đôi má hồng hào phúng phính của nàng, rồi bóp nhẹ cái mũi nhỏ xinh: "Em đấy, thả ra ngoài có một lát mà đã để mình say khướt thế này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!