Giao đuôi?
Lâu An Nhiên khi nghe thấy hai chữ vốn chẳng giống ngôn ngữ loài người này, nhất thời vẫn chưa kịp định thần. Sau một hồi suy ngẫm, cô thầm phán đoán liệu đây có phải là một thuật ngữ riêng của tộc nhân ngư, tương tự như cách nói "hẹn hò" hay "thân mật" của thế giới mạng hay không?
Cô vớt lấy một lọn tóc vàng xoăn của Mạc Anh đang trôi bồng bềnh trong nước, sắc vàng ấy gần như hòa làm một với chiếc đuôi cá tuyệt đẹp, khẽ mân mê nơi đầu ngón tay: "Bảo bối, em nghĩ mình là một nàng tiên cá thiếu sức hút sao?"
Mạc Anh lập tức phụng phịu phản bác: "Lâu Tiểu Hắc, em là mỹ nhân ngư xinh đẹp nhất vùng biển sâu đấy nhé."
Lâu An Nhiên vốn rất thích nhìn dáng vẻ tự tin tràn đầy này của nhóc con. Mỗi lần như vậy, đôi mắt lục bảo quý giá của nàng lại lấp lánh ánh huỳnh quang như muốn chiếu sáng cả thế giới. Ngón tay cô chậm rãi lướt lên bả vai nàng, hỏi đầy ám chỉ: "Vậy em nghĩ tôi lại không muốn 'giao đuôi' với em sao?"
Mạc Anh bắt đầu sầu não vì câu hỏi này, đôi mắt tròn xoe đảo liên hồi, nhìn Lâu An Nhiên bằng ánh mắt vô cùng phức tạp. Nàng rầu rĩ nằm bò ra thành bồn tắm, lẩm bẩm tự nhủ một mình.
Cộc, cộc, cộc thình thịch.
Lâu An Nhiên vừa định ghé sát lại nghe xem nhóc con đang lầm bầm điều gì thì bị tiếng đập cửa đột ngột cắt ngang. Cả hai đều sững sờ nhìn nhau, không hiểu vào giờ này còn ai lại đi gõ cửa phòng thí sinh.
Thế nhưng, tiếng đập cửa vẫn kiên trì vang lên liên tục.
Mạc Anh trợn tròn mắt hốt hoảng: "Lâu Tiểu Hắc, chị mau trốn đi!"
Lâu An Nhiên: "???"
Cô còn chưa kịp phản đối đã bị nhóc con dùng sức kéo tuột xuống bồn tắm rồi nhấn một cái. Động tác của nàng mượt mà như nước chảy mây trôi, khiến cô hoàn toàn không kịp phòng bị. Có khoảnh khắc cô thấy mình giống hệt một chú vịt nhỏ bị xách cổ lên, chưa kịp định thần đã bị quăng thẳng vào bồn nước, ướt sũng từ đầu đến chân, còn sặc mất hai ngụm nước.
Cô chộp lấy cổ tay mịn màng của nhóc con, oán niệm đầy mình: "Tại sao tôi phải trốn?"
Mạc Anh lắc đầu quầy quậy, mặt dây chuyền xanh thẳm trên tóc cũng dao động theo từng nhịp: "Tứ tỷ bảo không được, với lại... tóm lại là chị cứ trốn đi đã."
Ngu Toàn sao?
Lâu An Nhiên đăm chiêu suy nghĩ, đầu ngón tay khẽ gãi vào lòng bàn tay nhóc con một cái: "Được rồi, đi mở cửa đi."
Mạc Anh nhận ra cả người mình đã ướt đẫm, liền vội vàng quay lại thay một bộ đồ mới, chỉ để lại vài lọn tóc ướt sũng rủ xuống vai. Nàng vừa mở cửa, ánh đèn hành lang rực rỡ sắc màu vẫn nhấp nháy chói mắt, nhưng bên ngoài không một bóng người.
Nàng dứt khoát đóng cửa lại. Chỉ vài giây sau, tiếng gõ cửa có nhịp điệu "thịch thịch thịch" lại vang lên. Lần này mở cửa, Mạc Anh thận trọng ló đầu ra nhìn quanh.
"Surprise!"
Gương mặt phóng đại của Mặc Sĩ Thiên Tâm suýt chút nữa đập vào mặt Mạc Anh. Nàng tiên cá nhỏ đờ người ra, hoàn toàn không có vẻ gì là bị dọa sợ. Trần Thụy Linh và Ổ Tư bất đắc dĩ từ phía cầu thang bước ra. Bốn người mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau, bầu không khí ngượng nghịu như có đàn quạ đen bay ngang qua đầu.
Mặc Sĩ Thiên Tâm đành tự mình phá vỡ sự im lặng: "A ha ha ha, Tiểu Nhân Ngư, gan em lớn hơn rồi đấy."
Ổ Tư lườm một cái: "Đã bảo cậu đừng có suốt ngày dọa nhóc con mà, em ấy rõ ràng là sợ quá hóa ngây ra rồi kìa."
Trần Thụy Linh tiếp lời: "Thiên Tâm lo cho em thôi."
Mạc Anh ngơ ngác chớp mắt: "Lo cho em chuyện gì ạ?"
Ổ Tư tùy ý giải thích: "Tất nhiên là lo em ở một mình một căn biệt thự rồi. Bọn chị về có đối chiếu qua, trừ em ra, hầu hết những người có xếp hạng đều ở khu B, còn những người chưa kịp xếp hạng thì ở khu C. Tổ đạo diễn cố ý sắp xếp em ở riêng một mình khu A, dụng ý này... Bọn chị cố ý lẻn sang đây bầu bạn với em, không hoan nghênh sao?"
Mặc Sĩ Thiên Tâm nhìn lướt qua căn phòng rồi hít một hơi lạnh khi thấy bày trí tinh xảo bên trong: "Trời đất, cách biệt giữa lớp B và lớp C cũng lớn quá đi, thế này thì phòng lớp A còn tốt đến mức nào nữa?"
Trần Thụy Linh lắc lắc hai chiếc túi trên tay: "Sợ em đói, Thiên Tâm mang hết đồ dự trữ ra đây này, không mời bọn chị vào tham quan sao?"
Đây là lần đầu tiên Mạc Anh trải nghiệm cảm giác bạn bè đến chơi nhà. Nàng hào hứng nghiêng người mời khách vào trong, hoàn toàn quên mất Lâu An Nhiên vẫn còn đang ngâm mình trong bồn nước lạnh. Đôi mắt nàng sáng rực dán chặt vào chiếc túi của Trần Thụy Linh, bàn tay còn hơi lưỡng lự xoa xoa bụng nhỏ: "Em... cũng không đói lắm."
Trần Thụy Linh bày từng lon bia giấu dưới đống khoai tây chiên và hạt hướng dương lên bàn: "Không đói cũng nếm thử đi, toàn là đồ ăn vặt thôi. Cả ngày nay cũng chẳng thấy em ăn gì."
Mạc Anh phồng má. Lời nhận xét của giám khảo ban nãy vẫn khiến nàng hơi buồn lòng, trong phút chốc nàng quên mất việc phải che giấu: "Em giúp chị một tay."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!