Chương 26: Trải Nghiệm

Mạc Anh mang theo một quyết tâm sắt đá, kiểu không thành công cũng thành nhân, bước vào hiện trường ghi hình của chương trình "Vì Ca Mà Đến". Toàn bộ căn cứ là một tòa cao ốc sừng sững, nằm tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Nàng đẩy cánh cửa lớn bước vào, thò đầu ra nhìn quanh quất một hồi lâu mà chẳng thấy bóng dáng một ai. Nàng nghi hoặc lui ra ngoài, lại nhìn cánh cửa sắt kia lần nữa, phân vân không biết có nên vào tiếp hay không.

Nàng đâu ngờ rằng, toàn bộ dáng vẻ ngơ ngác ấy đã bị camera ghi lại và truyền thẳng đến tay tổ hậu cần.

"Kìa kìa, tiểu mỹ nhân này sao lại đi vào bằng cửa hông thế?"

"Chắc là nhầm đường rồi. Để tôi xem cô bé tóc vàng xoăn này là ai nào..." Một trong những nhà sản xuất âm nhạc, Đổng Duyệt, lật giở xấp danh sách thí sinh đã vượt qua vòng sơ tuyển. Sau khi quét qua hơn một nửa tập hồ sơ, anh mới đối chiếu được gương mặt thật với ảnh thẻ: "Là số báo danh 1801, Mạc Anh."

"Chẳng phải là cô nàng hot streamer dạo trước sao? Cái người mà vừa mới nổi tiếng đã đột ngột biến mất một thời gian ấy, chính là 'Tiểu Nhân Ngư' có giọng hát cá heo bẩm sinh đấy!"

Vài người trong ê

-kíp sản xuất cứ nhìn chằm chằm vào những phản ứng ngây ngô của Mạc Anh trong video mà bàn tán rôm rả. Đạo diễn cuộn tròn bản thảo vừa viết xong, gõ nhẹ một vòng lên đầu mấy nhân viên như đang đánh đàn: "Cái này có thể giữ lại để cắt ghép làm ngoại truyện. Làm gì mà cứ nhìn chằm chằm tiểu cô nương người ta mãi thế, không lo làm việc chính đi!"

Mạc Anh khẽ vỗ vỗ nhóc cá con trong bụng, tự cổ vũ bản thân rồi dũng cảm tiến bước. Nàng cứ đi tới đi lui quanh quẩn trước cửa, thấy mãi chẳng có ai ra đón, trái tim đang treo ngược cũng dần hạ xuống. Nàng tự nhiên coi tòa nhà cao tầng này như vườn sau nhà mình, rảnh rỗi quá hóa chán nên cứ đẩy từng cánh cửa ra, thò đầu vào ngó nghiêng một cái.

Rất nhiều căn phòng bên trong được sắp đặt đủ loại đạo cụ và những món đồ gây bất ngờ của tổ tiết mục. Đạo diễn thấy vậy liền dậm chân sốt ruột: "Ai đâu, còn không mau dẫn đứa nhỏ ngốc này tới khu ghi hình đi! Cái bảng tên làm bé quá, tôi đứng đây còn chẳng nhìn thấy đường nữa là cô bé."

Mạc Anh bước vào một gian phòng chứa đầy những bộ trang phục diễn lộng lẫy, nổi bật nhất là bộ đồ thêu rồng vàng óng ánh. Trên bàn bày la liệt mặt nạ hát bội, nàng chọn lấy một chiếc có màu sắc quái dị, lật qua lật lại xem xét rồi ướm thử lên mặt mình.

"Xin cho hỏi phỏng vấn một chút ạ — Á!" Một nhân viên công tác vừa chạm mặt chiếc mặt nạ quỷ của Mạc Anh liền hít một hơi lạnh, sợ đến mức suýt ngất, vội vịn tay vào khung cửa để giữ cho đôi chân đang nhũn ra không ngã quỵ.

"Hì hì, chào chị ạ." Sau chiếc mặt nạ là một gương mặt xinh đẹp quá mức, lại thêm nụ cười ngọt ngào khiến người ta không nỡ giận, lập tức chữa lành tâm hồn suýt đi gặp Thượng đế của cô nhân viên: "Làm tôi hú vía, em cũng khéo đùa thật đấy. Long bào hoàng đế mà phối với mặt nạ Halloween, các thí sinh khác đều đang run rẩy chờ gọi tên, còn em thì tâm lý thoải mái gớm."

Mạc Anh ngơ ngác, chớp chớp đôi mắt lục bảo linh động: "Chẳng lẽ em không phải người đến sớm nhất ạ?"

Nhân viên công tác thấy nàng ngây ngô đáng yêu như vậy thì chẳng nỡ trách cứ: "Mọi người tập trung ở cửa Đông hết rồi, để tôi dẫn em đi."

Mạc Anh tràn đầy tò mò về nơi mình sắp ở lại: hoa cỏ, chim muông, sâu bọ, hễ nhìn thấy sinh vật hay thực vật nào nàng cũng muốn phân biệt xem chúng khác gì với những thứ ở nhà mình. Nhân viên thấy nàng hoạt bát nên cũng tự giác khơi gợi câu chuyện: "Nghe nói trước khi tham gia tuyển tú em đã có rất nhiều fan rồi, vậy tại sao em lại chọn 'Vì Ca Mà Đến'?

Em có từng nghĩ mình sẽ đứng trên sân khấu đêm chung kết không?"

Mạc Anh không chút nghĩ ngợi, buột miệng đáp: "Tất nhiên là vì em đói ạ."

Nhân viên công tác: "!!!"

Nghê Tâm Ngữ / Ngu Toàn: Khi có người hỏi lý do tham gia hay mục tiêu là gì, tuyệt đối không được nói mấy lý do kỳ quái / không được nói là để lấp đầy bụng...

Thấy nhân viên công tác có biểu cảm như mắt sắp rơi ra ngoài, những lời dặn dò ân cần của người đại diện và Tứ tỷ đột nhiên ùa về trong đại não. Nàng vội che mặt, khẽ thè lưỡi tinh nghịch rồi cười tủm tỉm cứu vãn: "À, tất nhiên là vì em rất thích ca hát rồi. Chị đã nghe em hát bao giờ chưa? Em hát cho chị nghe bài 'Nhị Ca, Nhị Ca' nhé, được không ạ?"

Nhân viên công tác: "..."

Suốt quãng đường đi, Mạc Anh dùng tiếng hát để lấp l**m. Nhân viên nhìn nàng vừa nhảy vừa hát hết bài này đến bài khác mà không hề hụt hơi, cuối cùng còn quay đầu lại đầy mong chờ: "Hay không chị? Chị thích nghe em hát không? Em nhất định sẽ lọt vào chung kết đúng không ạ?"

Trong đầu cô nhân viên giờ chỉ toàn là giai điệu tuần hoàn của Mạc Anh như bị tẩy não: "Đúng, đúng, đúng..."

Chỉ riêng việc vừa hát vừa nhảy suốt một quãng đường mà không th* d*c thế này, chắc chắn nàng có thể chịu đựng được màn hành xác của các vị giám khảo để trụ lại cuối cùng. Khi đưa người đến nơi, cô nhân viên chân thành chúc phúc: "Tiểu Nhân Ngư, hát thật tốt nhé, tôi hy vọng sẽ thấy em ra mắt."

Đến sảnh chờ, chẳng cần dẫn đường Mạc Anh cũng biết mình phải đi đâu, vì nàng nhìn thấy khắp căn phòng đều là những dải sáng (năng lượng cảm xúc) đang bay lơ lửng. Vừa thấy đồ ăn mỹ vị, đôi mắt nàng sáng rực lên.

Quả nhiên, lựa chọn đến thi đấu là quyết định chính xác nhất.

"Em vào trong nghỉ ngơi nhé, sẽ có người trông coi hành lý. Chờ giám khảo gọi tên thì lên, tốt nhất là nên chuẩn bị sẵn hai bài tình ca."

"???"

Cô nhân viên cười tủm tỉm chớp mắt với nàng vài cái. Mạc Anh bán tín bán nghi vẫy tay chào rồi tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, trong đầu vẫn vẩn vơ: "Tình ca sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!