Lâu An Nhiên nghẹn họng trân trối nhìn. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, bàn tay khẽ run của cô lại nhẹ nhàng đặt trở lại. Cảm giác nhảy động đầy sinh khí ấy một lần nữa truyền đến trực diện: thình, thình, thình thịch, tựa như tiếng gõ trống, từng nhịp từng nhịp gửi gắm niềm vui sướng hân hoan đến cô.
Cá con sao?
Liệu có khi nào nhóc con này mơ màng mà nhầm lẫn không? Cái hoa văn vàng kim xoáy trên bụng kia thực chất chỉ là một loại mực xăm đặc biệt, chứ chẳng phải biểu tượng mang thai gì cả?
Hàng loạt giả thuyết phủ định lướt nhanh trong đầu Lâu An Nhiên như một bộ phim quay nhanh, cho đến khi lòng bàn tay cô một lần nữa cảm nhận được sự rung động từ nhịp trống ấy: thình, thình thịch.
"Bé... bé đang chào tôi sao?"
Cô vừa quay đầu lại thì phát hiện nhóc con đang lười nhác dựa trong lòng mình đã chép miệng ngủ say sưa. Đầu nàng tựa vào hõm cổ cô, hơi thở nóng ẩm phả lên động mạch cổ khiến cô cảm thấy ngứa ngáy khôn nguôi.
Chẳng biết nàng đã chìm vào giấc nồng từ khi nào, Lâu An Nhiên theo bản năng thả lỏng tấm lưng đang căng cứng như dây đàn, cẩn thận tựa ra sau để nàng có được một tư thế ngủ thoải mái nhất.
Xong xuôi mọi việc, Lâu An Nhiên nhìn chằm chằm vào vùng bụng phẳng lì của Mạc Anh mà ngẩn ngơ. Việc nhóc con đang một mình nuôi dưỡng một sinh mệnh mới khiến cô cảm thấy thật không thể tin nổi. Phụ nữ với phụ nữ có lẽ không thể có con, nhưng nhóc con lại là một nàng tiên cá...
Trong truyện cổ tích, nàng tiên cá vì hoàng tử mà cam lòng tan thành bọt biển vốn chỉ là một truyền thuyết xa xôi... Vậy mà lúc này đây, một sinh linh như thế lại đang sống sờ sờ nằm gọn trong lòng cô.
Lâu An Nhiên chợt nhớ lại lần Mạc Anh hùng hổ xông vào văn phòng mình và thốt ra những lời mà cô vốn coi là đùa cợt. Chính tư duy lối mòn của người thường đã hạn chế trí tưởng tượng của cô, khiến cô chẳng thể nào tin nổi những gì nhóc con từng nói. Ngẫm lại, hình như người sai lại chính là cô?
Lâu An Nhiên dồn hết tâm trí vào sinh linh bé nhỏ đang phản hồi mình phía dưới lớp da thịt mềm mại kia. Cái sợi dây liên kết huyết thống vô hình nhưng bền chặt ấy khiến lòng cô trào dâng một niềm hạnh phúc khôn tả.
Đây là cá con của hai người!
Cả đời này cô không ngờ mình lại có được một đứa con của riêng mình. Hóa ra ông trời đối với cô... cũng không đến nỗi tuyệt tình.....
Mạc Anh mơ màng hết cơn này đến cơn khác. Khi trí não vừa tỉnh táo lại, nàng theo bản năng quẫy đuôi trong làn nước. Nhưng cái quẫy đầu tiên không thành công, nàng ngơ ngác mở mắt ra, thấy mình đang nằm trong bồn tắm, quẫy thêm cái nữa vẫn thấy vướng víu. Nàng ngoảnh đầu lại, thấy Lâu Tiểu Hắc đang gục bên thành bồn, một tay giữ chặt đuôi cá của nàng, bàn tay mảnh khảnh còn lại thì đang táy máy luồn lách dọc theo những lớp vảy, ngón tay linh hoạt như đang độc tấu trên những phím đàn dương cầm bằng vàng.
Mạc Anh không tự nhiên vặn vẹo thân mình, tiếng nước xôn xao làm bừng tỉnh kẻ đang mải mê nghiên cứu đôi chân c" – không, là chiếc đuôi vàng của nàng – Lâu An Nhiên.
"Lâu Tiểu Hắc, không được sờ loạn!"
"Tỉnh rồi à?"
Mạc Anh dùng đuôi quất nhẹ một cái vào bàn tay đang làm loạn kia. Chỉ trong chớp mắt, chiếc đuôi vàng đầy mê hoặc đã biến mất, nhường chỗ cho đôi chân ngọc ngà xinh đẹp. Nàng trả đũa bằng cách dẫm lên cánh tay cô một cái, rồi nhanh nhẹn bò ra khỏi bồn tắm: "Em về nhà đây."
Lâu An Nhiên: "!!!"
Mạc Anh rũ sạch nước trên người, chuẩn bị phủi mông chạy lấy người. Lâu An Nhiên vốn đang đắm chìm trong sự chấn động của việc sắp có một nhóc cá con, lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra: ngoài việc có chung một đứa trẻ, cô và nhóc con này chẳng là gì của nhau cả.
Đã vậy, minh chứng duy nhất cho sự thân mật giữa hai nhà là cánh cửa bí mật thì đã bị cô giận quá mất khôn mà bịt kín mít cách đây hai ngày. Chẳng những cửa mà ngay cả tường cũng bị cô cho ốp gỗ cách âm đến mức con kiến chui không lọt.
Chưa kịp ảo não, Lâu An Nhiên vừa ngẩng đầu đã bị hành động táo bạo của Mạc Anh làm cho đứng tim. Cô lao đến, ôm chặt lấy vòng eo thon gọn chỉ bằng một vòng tay của nàng, hốt hoảng kéo người từ cửa sổ xuống: "Em làm cái gì vậy!"
Mạc Anh ngơ ngác: "Về nhà chứ làm gì."
Lâu An Nhiên nhìn cái cửa sổ nhỏ hẹp chỉ vừa một người gầy nhom chui qua, hỏi dồn: "Tối qua em bò từ dưới này lên đấy à!?"
"Vâng, ai bảo cửa nhà chị hỏng rồi, em đẩy thế nào cũng không được." Mạc Anh theo bản năng sờ vào mặt dây chuyền hình giọt lệ xanh thẳm đang vướng sau tóc, cố ý phô ra trước mặt Lâu An Nhiên: "Lâu Tiểu Hắc, chị đừng quên tìm người đến sửa cửa đấy, em về đây."
Nói xong, nàng lại định leo cửa sổ, kiên quyết đi lối nào về lối nấy.
Trữ Thư xách túi lớn túi nhỏ vừa bước tới sân thì chứng kiến ngay cảnh tượng tiểu mỹ nhân đang định nhảy lầu"từ tầng hai, còn sếp mình thì sống chết kéo lại, hai người giằng co không thôi...
"Trời đất ơi, sắp có mạng người rồi!"
"Sếp ơi sếp, bình tĩnh! Tuyệt đối đừng nghĩ quẩn mà! Chị hãy nghĩ đến khối tài sản kếch xù, nghĩ đến thanh xuân phơi phới và tương lai tươi sáng phía trước đi!" Trữ Thư bước một thành hai, chạy như bay lên tầng hai. Cô "rầm" một cái đẩy cửa ra, thì thấy Lâu An Nhiên đang cẩn thận dìu Mạc Anh từ phòng tắm bước ra. Cả hai đều ướt sũng như vừa có một trận thủy chiến trong bồn tắm.
Khi đi lướt qua cô, sếp thậm chí chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng như nước của cô dặn dò: "Sau này không được leo cửa sổ nữa, nguy hiểm lắm. Chút nữa tôi sẽ cho người mở một cánh cửa mới, em cứ ngoan ngoãn ở nhà, đợi tối tôi sang tìm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!