Chương 22: Món Quà

Tiếng kêu thất thanh của Mạc Anh khiến Khổng Như Lam giật bắn mình, đánh rơi cả điện thoại xuống đất. Anh cuống cuồng bế xốc nàng lên, đặt vào trong bể bơi, nhưng rồi lại thấy có gì đó sai sai, bèn cuống quýt chạy đi vơ hết nào kéo, nào lụa, nào kim chỉ... gom lại thành một đống.

Vừa chạm nước, Mạc Anh khẽ xoa nhẹ bụng nhỏ. Thấy cá con vẫn im lìm không chút động tĩnh, trái tim đang treo ngược của nàng mới dần bình ổn trở lại.

Khổng Như Lam vừa ngoảnh lại đã thấy Mạc Anh đang tròn mắt, ghé cằm bên thành bể tò mò nhìn mình. Chiếc đuôi vàng óng rực rỡ như dát vàng đang vui vẻ quẫy nước; con vịt vàng đồ chơi trong bể bị đuôi nàng hất tung lên không trung rồi rơi tỏm xuống, phát ra tiếng kêu "cạc cạc" như thể sắp bị nàng chơi đến hỏng tới nơi.

"Em... lại... nghịch... ngợm rồi."

"Nhị ca, sinh cá con thì sẽ như thế nào ạ?" Mạc Anh hỏi xong lại tự lầm bầm một mình: "Nhị ca không biết, Tứ tỷ cũng chẳng hay, vậy không biết Đại ca với Tam ca có biết không nhỉ?"

"Đừng... đừng sợ... Có... có Nhị ca... ở đây."

"Hình như cá con vẫn chưa định ra đời ngay lúc này đâu ạ." Mạc Anh để lộ đóa hoa đang nửa khai nửa khép trên bụng, ngón tay khẽ chọc chọc vài cái nhưng không thấy phản hồi gì. "Nhị ca ơi, chuyên gia trên mạng bảo cá mẹ thường mang thai ba tháng là sinh, có phải cá con cũng sắp nóng lòng muốn gặp chúng ta rồi không?"

Những câu hỏi dồn dập của Mạc Anh khiến đầu óc Khổng Như Lam quay cuồng. Anh lúng túng sờ túi áo mới phát hiện điện thoại vẫn đang nằm lẻ loi dưới đất. Anh nhặt nó lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, trông như đang vội vã nhắn tin cho ai đó.

"Ba tháng... mà đã trôi qua hai tháng rồi, vậy chẳng phải chỉ còn lại một tháng nữa thôi sao!" Không đợi được câu trả lời của Khổng Như Lam, Mạc Anh tự động áp đặt kết quả tra được trên mạng vào bản thân, rồi phấn khích reo lên: "Chỉ còn đúng một tháng nữa thôi!!!"

"Chắc... chắc là... không..."

"Nhị ca, em đói rồi, em phải về nhà đây!"

Khổng Như Lam đưa Mạc Anh về biệt thự. Những câu trả lời chưa rõ ràng cứ lẩn quẩn nơi đầu môi anh suốt dọc đường, nhưng cuối cùng anh vẫn chẳng thể nói ra. Chỉ đến khi đứng nhìn theo dáng vẻ tung tăng của Mạc Anh đã khuất sau cánh cửa, anh mới chợt nhận ra: Căn biệt thự bên cạnh, từ cấu trúc đến hình dáng, gần như là bản sao hoàn hảo của nhà Mạc Anh.

Với sự nhạy bén thiên bẩm của một nhà thiết kế, anh thấy hai căn biệt thự này nhìn từ bên ngoài trông như một khối thống nhất. Khổng Như Lam vô tình ngoái lại nhìn, ánh mắt anh chạm ngay vào Lâu An Nhiên đang đứng bên cửa sổ sát đất với ly rượu vang trên tay. Anh theo bản năng khẽ gật đầu chào, đối phương cũng lịch sự nâng ly đáp lễ.

Mãi đến khi lùi xe ra xa một quãng, Khổng Như Lam mới hậu tri hậu giác giật mình, vội vàng đạp phanh gấp.

Lâu An Nhiên và Tiểu Ngũ... hóa ra là hàng xóm?

Những ngón tay thon dài của anh gõ nhịp liên hồi trên vô lăng một lúc lâu, rồi anh mới bẻ lái, chạy về một hướng khác.

Mạc Anh vẫn thói quen cũ, ngâm mình trong bồn tắm một lúc rồi mới vốc nước đùa nghịch: "Cá con ngoan nhé, phải đợi Lâu Tiểu Hắc ngủ say đã mới được."

Hành vi săn mồi này đã diễn ra một thời gian dài nên Mạc Anh cực kỳ kinh nghiệm. Nàng biết rõ lúc nào nên xuất kích, lúc nào chỉ có thể tội nghiệp nép bên khe cửa tìm kiếm chút an ủi nhỏ nhoi.

Đến khi một sợi khí tím đỏ kiêu ngạo luồn qua khe cửa như đang vẫy gọi, Mạc Anh khẽ chép miệng, vỗ nhẹ bụng nhỏ: "Cá con ơi, chuẩn bị thôi nào."

Thời gian kiếm ăn rất ngắn, khi thì ba phút, khi lại chỉ vẻn vẹn một phút, tất cả tùy thuộc vào biến động cảm xúc của nguồn cung.

Ánh trăng liêu nhân xuyên qua cửa kính, soi sáng căn phòng vốn nên chìm trong bóng tối. Mạc Anh lặng lẽ đẩy cửa bước vào. Nhìn những dải sáng lơ lửng, nàng không vội thu hoạch ngay mà đánh giá chủ nhân căn phòng trước. Lâu An Nhiên với mái tóc đen nhánh xõa trên gối trắng, ánh sáng mờ ảo bao phủ lấy những đường nét sắc sảo thường ngày, khiến cô lúc này trông bình yên như một đứa trẻ.

Mạc Anh không dám tiến quá gần vì từng bị bắt quả tang một lần. Nàng rón rén cúi người bên mép giường, hít hà mùi bạc hà thanh lạnh quen thuộc. Nàng khẽ vuốt bụng, thầm nhủ: Cá con cố gắng thêm một tháng nữa thôi nhé!!!

Bất thình lình, trên chiếc giường đang bao phủ bởi bóng tối, một đôi mắt lạnh lẽo như mãnh thú đột ngột mở ra. Bàn tay giấu dưới lớp chăn nhanh như cắt tóm gọn lấy tên trộm nhỏ đang lẻn vào phòng.

Trời đất ơi! Lâu Tiểu Hắc hóa ra là đang giả vờ ngủ!

Mạc Anh giật nảy mình định nhảy dựng lên, nhưng dĩ nhiên chẳng thể thoát về phòng mình được. Lực đạo trên cổ tay lớn đến mức như muốn bóp nát xương nàng: "Lâu Tiểu Hắc, chị lại làm kẻ lừa đảo nữa rồi."

Lâu An Nhiên tức đến run người trước lời cáo buộc vừa ăn cướp vừa la làng của nàng. Cô "tạch" một cái bật hết đèn trong phòng lên, dùng sức kéo tuột nàng lên giường mình, gằn giọng: "Nửa đêm nửa hôm lẻn vào phòng tôi để trêu ghẹo, em có ý gì đây, hả?"

Không nhìn thì thôi, nhìn một cái là giật mình.

Đôi mắt vằn tia máu của Lâu An Nhiên khiến Mạc Anh sợ đến ngây người. Nàng rụt rè nhìn những dải sáng đang loạn xạ trong phòng. Ngoài màu tím đỏ thường thấy, còn có màu xám đã lâu không gặp, màu xám đen đầy ác ý, và cả những dải đen kịt đang giương nanh múa vuốt như muốn nuốt chửng lấy nàng. "Không phải em, là cá con nhất định đòi tìm chị mà."

Nhìn nàng khăng khăng che lấy bụng nhỏ, Lâu An Nhiên cười lạnh, lòng muốn b*p ch*t nàng càng thêm mãnh liệt. Cá con cái gì chứ...

Cô rã rời ngã vật xuống giường, nhìn trân trân lên trần nhà trống rỗng: "Em đi đi. Từ nay về sau, nếu không có sự cho phép của tôi, cấm em bước vào phòng ngủ này. Đừng để tôi nhìn thấy em nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!