"Kẻ này là ai?" Câu hỏi của Ngu Toàn như rít qua kẽ răng. Nàng âm trầm nhìn chằm chằm Lâu An Ni – người đang ôm chú báo nhỏ mỉm cười rạng rỡ trên màn hình. Một khoảng lặng chết chóc bao trùm khắp căn phòng.
Nàng đưa mắt quét qua mọi người, rồi dừng lại ở tấm lưng đang cố thu mình lại của Mạc Anh: "Không ai nhận ra cô ta sao?"
"Lâu An Ni!" Nghê Tâm Ngữ nghiêng đầu nhìn qua, chỉ thấy như một đạo thiên lôi từ chín tầng mây giáng xuống, đánh cho cô hồn siêu phách lạc, cả người tê dại.
Tiểu khả ái và Lâu An Ni có quan hệ từ khi nào? Trong trí nhớ của cô, hình như cũng chỉ có lần gặp gỡ chóng vánh vào ngày casting ấy...
Nghê Tâm Ngữ theo bản năng nhìn sang Lâu An Nhiên. Gương mặt người nọ lúc này âm u như sắp nhỏ ra mực, cô lập tức ngậm miệng, đồng thời huých nhẹ khuỷu tay vào Trữ Thư đang đứng ngẩn ra như phỗng.
"Lâu An Ni... nhị tiểu thư của gia tộc đá quý họ Lâu." Trữ Thư mếu máo nhìn Ngu Toàn, liều mạng nháy mắt ra hiệu, chỉ thiếu điều quỳ lạy cầu xin đối phương mau rời khỏi đây: "Mạc tiểu thư hẳn là người rõ nhất... Ơ, em ấy đâu rồi?"
Hóa ra ngay khi mọi người đang dồn hết chú ý vào màn hình tivi, Mạc Anh đã âm thầm kéo theo Khổng Như Lam – người cũng đang mờ mịt chẳng kém – chạy mất dạng. Xuống đến tầng dưới, nàng vẫn không ngừng hối thúc: "Nhị ca, xe anh đâu rồi?"
Khổng Như Lam bị nàng làm phiền đến mức hết cách, đành dẫn nàng ra bãi đỗ xe ngầm, dọc đường gian nan rặn ra một câu hỏi: "Em... em... gắp lửa bỏ tay người... đấy à?"
Mạc Anh hừ một tiếng. Nàng đường đường là tiểu công chúa tộc nhân ngư, chẳng lẽ lại không cần giữ chút thể diện nào sao?
Nhưng rồi nghĩ đến kẻ phản bội tí hon trong bụng chuyên môn đi ngược lại ý mình, Mạc Anh lại lộ vẻ mặt u sầu: "Em có thể nuôi lớn cá con mà. Nhị ca, anh sẽ giúp em một tay chứ?"
Khổng Như Lam gật đầu: "Phải... là của... họ Lâu..."
Mạc Anh leo lên xe, vỗ bôm bốp vào ghế giục giã: "Nhị ca mau lái xe đi! Em muốn đưa cá con tới xem bể cá nhà anh, nhanh lên, nhanh lên!"
Đến lúc Ngu Toàn đuổi theo ra ngoài thì bóng dáng họ đã biến mất tăm, ngay cả khói xe cũng chẳng kịp ngửi. Nàng lập tức hạ quyết tâm: việc cấp bách nhất bây giờ là phải lùng sục bằng được kẻ khốn kiếp Lâu An Ni kia.
Đám người vừa rời đi, căn phòng mới đó còn ồn ào bỗng chốc trở nên trống trải đến lạ kỳ.
Nghê Tâm Ngữ đưa mắt nhìn những chiếc bóng bay màu hồng lãng mạn dán trên tường, rồi nhìn sang bàn tiệc đã bày sẵn hoa hồng đỏ thắm. Căn phòng xa hoa được bài trí tỉ mỉ thế này, cô hoàn toàn có thể đoán được ý định ban đầu của Lâu An Nhiên khi đưa Mạc Anh tới đây...
Đổi lại là cô, nếu được ai đó dụng tâm lấy lòng như vậy, hẳn cũng sẽ có vài phần rung động, huống chi là một tờ giấy trắng thuần khiết như tiểu khả ái.
Thế nhưng...
Cô khẽ xoay xe lăn, nhìn Trữ Thư vẫn còn đang ngẩn ngơ như mất hồn: "Tôi sang phòng bên cạnh nghỉ một đêm, sáng mai cô rảnh thì đưa tôi trở lại bệnh viện truyền nốt dịch."
Trữ Thư tiễn vị khách cuối cùng ra cửa, chẳng dám đối diện với một Lâu An Nhiên đang tĩnh lặng như mặt hồ không sóng. Trong ký ức của cô, chưa bao giờ thấy sếp mình im lìm một cách đáng sợ đến thế.
Rầm!
Xoẹt xoẹt... xoèn xoẹt.
Dưới cú va đập đầy nộ khí, chiếc màn hình tinh thể lỏng cỡ lớn chớp nháy loạn xạ vài cái rồi vỡ nát thành hình mạng nhện. Gương mặt cười rạng rỡ của Lâu An Ni trên màn ảnh cũng theo đó mà méo mó, rách nát, treo lơ lửng một cách thảm hại trên tường.
Trong đôi mắt vốn bình lặng của Lâu An Nhiên chợt lóe lên một tia oán hận tột cùng. Cô chộp lấy chiếc gạt tàn trên bàn trà, nhắm thẳng vào gương mặt tan nát của Lâu An Ni mà ném mạnh thêm lần nữa.
Bốp — Xoảng!
Màn hình lúc tối lúc sáng, chập chờn luân phiên, hắt lên bóng hình Lâu An Ni trông âm u và rợn người đến lạ. Cuối cùng, chiếc màn hình tội nghiệp cũng chẳng thể chịu đựng thêm, sau vài tiếng nổ lách tách thì vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Trữ Thư bị màn trút giận mãnh liệt như hổ dữ của sếp làm cho khiếp vía, cô nép sát vào cửa, hơi thở cũng không dám phát ra tiếng động. Cô chỉ sợ mình vô tình lọt vào tầm mắt đối phương rồi trở thành chiếc màn hình xấu số tiếp theo.
Không gian chìm trong sự im lặng chết chóc suốt mười phút dài dằng dặc, cho đến khi Lâu An Nhiên lạnh lùng liếc nhìn cô: "Đi điều tra xem Lâu An Ni và Mạc Anh lén lút thông đồng với nhau từ khi nào. Tôi muốn một bản báo cáo chi tiết nhất."
Ngay cả những hình ảnh thân mật sếp cũng muốn biết sao? Sếp là kẻ cuồng tự ngược đãi bản thân à?
Dù thầm mỉa mai trong lòng, Trữ Thư tuyệt nhiên không dám vuốt râu hùm khi sếp đang nổi điên: "Vâng, sếp chờ một chút, em đi làm ngay."
Trữ Thư không khỏi thắc mắc, ngay từ lúc sếp về nước, mọi thông tin chi tiết về các thành viên nhà họ Lâu trong suốt mười năm qua đã nằm gọn trên bàn làm việc, bao gồm cả Lâu An Ni. Từ chuyện học hành đến công việc, từ việc lớn đến việc nhỏ đều được ghi chép không sót một chữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!