Việc biết được nhóc cá con cần sự dưỡng dục của cả hai người khiến Mạc Anh sầu đến thối ruột. Nàng đã vắt óc nghĩ ra đủ mọi cách, nhưng biện pháp hữu hiệu nhất lại bị Lâu An Nhiên thẳng thừng từ chối.
"Hừ, Lâu Tiểu Hắc đồ đáng ghét."
Mạc Anh hậm hực lẩm bẩm vài câu, vẫn chưa nghĩ ra kế sách gì hay hơn thì đã nghe thấy tiếng Tiểu Ngải hốt hoảng: "Nghê tổng, chị bị sao thế này? Chẳng lẽ lại bất cẩn rơi xuống sông à?"
Tiểu Khâu cũng cuống quýt: "Trời đất ơi, đừng để bị cảm lạnh nhé, em đi nấu trà gừng cho chị ngay đây."
Nghê Tâm Ngữ quấn chặt mình trong một chiếc chăn lớn, mái tóc ướt sũng vẫn còn nhỏ nước tong tong, trông chật vật chẳng khác nào vừa bò lên từ dưới mương. Cô nhảy lò cò từng bước, cố ý tựa hết trọng tâm lên người Ngu Toàn, muốn xem xem cái đồ b**n th** kiêm nữ vương sắc dục này sẽ mất mặt ra sao.
Ai dè, ngoại trừ lúc ở trong xe, còn lại hai đoạn đường dài gần mấy trăm mét, Ngu Toàn vẫn mặt không đổi sắc đỡ cô đi băng băng. Nàng ta chẳng những không đỏ mặt hay th* d*c, mà trông bộ dạng cứ như có thể đi thêm hẳn tám cây số nữa vậy.
"Vị này là...?"
"Cô ta sắp biến đi rồi, không cần để ý." Nghê Tâm Ngữ đáp.
Tiểu Ngải theo bản năng nhìn sang phía Ngu Toàn đang trưng ra gương mặt lạnh lùng đầy vẻ ghét bỏ. Không nhìn thì thôi, nhìn một cái là giật nảy mình. Một dấu bàn tay năm ngón rõ mồn một hiện lên trên gò má Ngu Toàn. Do làn da nàng ta quá trắng trẻo mịn màng nên dấu vết ấy trông như được vẽ bằng chu sa, hồng bạch đan xen, vô cùng nổi bật.
Ngu Toàn đưa đôi mắt thâm thúy quét qua Tiểu Ngải một lượt, rồi hướng vào trong nhà gọi một tiếng: "Tiểu Ngũ."
Mạc Anh vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc đã chân trần lạch bạch chạy ra, rồi cũng bị dấu bàn tay trên mặt Ngu Toàn làm cho kinh ngạc: "Ô, Tứ tỷ, chị bị người ta đánh à?"
Ngu Toàn liếc xéo kẻ thủ ác, Nghê Tâm Ngữ vểnh cái cằm cao quý của mình lên, mấy đầu ngón tay còn vang lên tiếng "rắc rắc" như muốn dọa đánh tiếp: "Đồ b**n th**."
Mạc Anh nghi hoặc nhìn hai người, vội vàng truy vấn: "Thế Tứ tỷ có đánh trả lại không?"
Ngu Toàn bỗng nở một nụ cười tuyệt mỹ, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Tiểu Ngũ yên tâm, Tứ tỷ không chịu thiệt đâu. Chị đã sờ trả lại rồi."
Nghê Tâm Ngữ như bị giẫm phải đuôi, tức đến hộc máu: "Ngu Toàn! Cái đồ không biết xấu hổ nhà cô, cô dám làm lại lần nữa xem!"
Ngu Toàn khinh miệt quét mắt nhìn b* ng*c của đối phương, rồi như lùa tôm mà đẩy Nghê Tâm Ngữ về phía Mạc Anh: "Tiểu Ngũ, thời gian tới em và cô ta tốt nhất nên ở cùng nhau, nhưng tuyệt đối không được chung phòng, rõ chưa?"
Mạc Anh ngơ ngác: "Chẳng phải chúng ta vẫn luôn ở cùng nhau sao?"
Nghê Tâm Ngữ thở dài, với cái cách dùng từ đầy ám muội của nhóc con này, cô có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch: "Tiểu khả ái ơi, chúng ta ở cùng nhau mỗi ngày là vì công việc, không phải chung sống đâu. Em đừng nói như kiểu hai ta từng có 'tiếp xúc âm khoảng cách' như thế chứ."
Ngu Toàn khinh khỉnh nhìn sự biện minh của đối phương: "Dù sao thì thời gian này tôi cũng sẽ ở lại đây. Nghê đại quản lý đã bị thương thì cứ việc ở nhà mà dưỡng bệnh."
Nghê Tâm Ngữ suýt thì giậm chân: "Cô ở lại đây làm gì? Biệt thự sang trọng không ở, sao cứ phải chen chúc với chúng tôi!!! Tiểu khả ái, mau bảo Tứ tỷ em về đi."
Ngu Toàn đáp gọn: "Tôi cứ ở đây đấy. Nghê Tâm Ngữ, tôi phải canh chừng cô thật kỹ mới được."
Nghê Tâm Ngữ: "..." Rốt cuộc là cái loại tâm thần ở đâu ra vậy?
Mọi kế hoạch kim thiền thoát xác hay tẩu vi thượng sách đều phá sản dưới sự giám sát 24/24 của đại b**n th** Ngu Toàn. Nghê Tâm Ngữ đành phải tạm gác lại mọi dự định, thành thật ở nhà làm một vị lão cán bộ tu tâm dưỡng tính. Ngu Toàn dứt khoát định đoạt chuyện cả hội sẽ cùng chung sống trong thời gian tới.
Mạc Anh hoàn toàn không biết Tứ tỷ đang vì nàng và nhóc cá con mà sầu đến nát lòng. Trong nhà bỗng dưng đông người, không khí lập tức trở nên náo nhiệt. Chẳng hạn như...
Vì chân cẳng bất tiện, Nghê Tâm Ngữ được xếp ở phòng khách dưới lầu. Nhân lúc Ngu Toàn vắng mặt, cô vẫy tay gọi Mạc Anh rối rít. Đợi nàng ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh, cô liền hạ thấp giọng: "Tiểu khả ái, khai thật với chị đi, rốt cuộc là cái thằng vương bát đản nào đã dùng quy tắc ngầm với —"
Ngu Toàn đứng trên lầu đã nhìn thấu tất cả. Cái đồ tâm xà không bỏ được tà tính này, chân què rồi mà vẫn còn định áp sát vào người Mạc Anh. Nàng ta gọi vọng xuống: "Tiểu Ngũ, đừng có ngồi sát cô ta quá."
Nghê Tâm Ngữ đang định tìm ra chân tướng sự thật thì bị Ngu Toàn cắt ngang. Tiểu khả ái Mạc Anh như một con cá linh hoạt, "vèo" một cái đã bật dậy khỏi sofa, đứng tít ra xa.
Nghê Tâm Ngữ siết chặt nắm đấm: "Cô bị bệnh à? Muốn tôi ở bên em ấy là cô, mà giờ không cho chúng tôi nói chuyện, cứ như phòng kẻ trộm cũng là cô. Sao cô còn thay đổi nhanh hơn cả thời tiết thế, rốt cuộc ý cô là sao?"
"Nói chuyện thì cứ nói, nhưng đừng dựa gần thế. Cô bụng dạ khó lường, mục đích không thuần khiết."
Mạc Anh nhìn người đại diện đang tức hộc máu muốn nhảy lò cò lên đánh lộn, lại nhìn sang Tứ tỷ đang khoanh tay, toàn thân tỏa ra luồng linh khí xích hồng. Suốt cả buổi nàng không chen được lời nào, chỉ thầm nhấm nháp hai miếng năng lượng, cảm thấy vị hơi cay. Nhóc cá con cũng chẳng thích lắm, nó chỉ thích nhất luồng khí tím đỏ trên người Lâu Tiểu Hắc mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!