Chương 2: Phân Hoá

Rầm!

Tiếng đóng cửa xe đầy uy lực vang dội bên tai. Lâu An Nhiên đang tựa lưng ở ghế sau nhắm mắt dưỡng thần, khẽ nhíu mày đầy khó chịu. Cô đưa tay xoa nhẹ thái dương, giọng điệu thiếu kiên nhẫn: "Theo tôi tận ba năm rồi mà chút quy tắc này cũng không hiểu sao? Tiền thưởng tháng này của cô cắt hết."

Lúc này, đôi chân của Mạc Anh đã nhũn ra như hai sợi bún, vừa ngồi xuống lớp da thuộc Ý cao cấp của ghế sau, cảm giác nóng rực không đáng có trên người nàng bỗng chốc dịu hẳn đi.

Nàng trố mắt, tò mò quan sát vị hành khách chỉ cách mình nửa cánh tay. Chiếc kính râm to bản đã che khuất phần lớn gương mặt tuyệt sắc của Lâu An Nhiên, chỉ để lộ đôi môi đỏ mọng đang thốt ra những lời hằn học. Sắc môi tươi tắn như một quả mọng chín rực, trông hấp dẫn đến mức khiến người ta muốn nếm thử một miếng.

Trong không gian chật hẹp bỗng nhiên xộc vào một mùi thơm ngọt xa lạ, thứ hương thơm mà Lâu An Nhiên chưa từng ngửi thấy bao giờ. Bản năng cảnh giác khiến cô lập tức mở mắt. Sau lớp mắt kính, đôi đồng tử sắc sảo chạm ngay phải đôi mắt lục bảo trong veo nhưng đầy vẻ phấn khích của Mạc Anh. Lâu An Nhiên nhanh chóng liếc nhìn về phía ghế lái, rồi lại nhìn ra phía cửa xe vừa đóng.

Ánh mắt cô thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc, nhưng rất nhanh sau đó, sự bàng hoàng ấy đã bị cơn giận dữ ngút trời thay thế: "Cút, xuống, xe!"

Mạc Anh bị dọa cho giật mình, ý định nếm thử quả mọng nơi khóe môi đối phương cũng tan biến sạch sành sanh. Nàng ôm chặt lấy chính mình, rụt rè co cụm vào một góc xe, cứ như thể chỉ cần đứng đủ xa là có thể làm ngơ trước những lời ác ý của người kia.

Dù vậy, nàng vẫn không kìm được sự tò mò mà liếc nhìn Lâu An Nhiên – người dường như sắp phun ra lửa thực sự. Đầu óc vốn không có quá nhiều dung lượng của nàng tiên cá nhỏ giờ đây bị lấp đầy bởi những luồng khí màu đỏ tím kỳ lạ tỏa ra từ người phụ nữ này. Mùi vị của chúng vừa chua vừa cay, hương vị thật quái đản.

Người này rõ ràng là hung dữ hơn hẳn đám người xấu xí vứt rác bừa bãi lúc nãy, nhưng vì sao... lại chẳng có chút ác ý nào nhỉ?

Với phương châm không ăn thì phí, Mạc Anh hít lấy hai ngụm khí ấy. Ngay lập tức, cả người nàng như bị ném vào nước sôi, cảm giác khó chịu càng tăng thêm. Nàng lý nhí nói: "Làm phiền cô cho tôi đi nhờ một đoạn, tôi sẽ trả tiền xe cho cô."

Lâu An Nhiên: "???"

Sau khi chắt lọc được ý nghĩa từ câu nói có phần ngây ngô, trúc trắc của đối phương, Lâu An Nhiên suýt chút nữa thì bật cười vì tức giận. Cơn hỏa khí tưởng chừng sắp bùng phát lại kỳ tích bình ổn lại nhờ vào câu nói vừa mềm mỏng vừa đáng thương của Mạc Anh. Theo lý mà nói, chiếc xe đời mới cô đích thân tuyển chọn bị coi thành xe taxi vẫy dọc đường, cô nên thẳng chân đá người này xuống xe mới đúng, chứ không phải ngồi đây chịu đựng đối phương dẫm đôi giày bẩn thỉu lên lớp ghế da quý giá của mình như thế này.

"Sếp đúng là liệu sự như thần, Lâu An Ni bắt đầu cuống cuồng kéo người rót vốn thật rồi. Em đã làm theo lời sếp dặn, âm thầm đưa cho Lục Văn Bân một chút—"

"Khụ, khụ khụ!"

"Sếp à, nếu cổ họng không khỏe, sếp nên uống nhiều—"

Trữ Thư – cô trợ lý kiêm tài xế tam nương liều mạng – ân cần mở nắp bình trà dưỡng sinh định đưa ra ghế sau, thì bỗng kinh hãi nhận ra trong xe cư nhiên có thêm một người: "!!!"

Người này là ai thế này?

Cô mới rời xe có nửa tiếng đồng hồ, chẳng lẽ Lâu tổng lại có thú vui giấu người đẹp trong xe?

Trữ Thư sững sờ hồi lâu rồi lặng lẽ ngậm miệng lại, dùng ánh mắt dò hỏi sếp nhà mình. Người ngồi sau vẫn khoanh tay trước ngực, thản nhiên ngẩng đầu, để lộ đường xương hàm tinh tế và sắc sảo: "Lái xe đi, đưa cô ta về."

Trữ Thư giật mình suýt chút nữa làm đổ bình trà. Cô không thể tin vào mắt mình, nhìn chằm chằm vào Mạc Anh – người đang tì cằm lên gối, mái tóc vàng óng ả xõa xuống như thác đổ, càng làm tôn lên gương mặt nhỏ nhắn, tinh khôi. Đôi mắt màu lục bảo khác hẳn người thường kia trong trẻo như một khối phỉ thúy hiếm có trên đời, chỉ cần chạm mắt một lần thôi cũng đủ khiến người ta nảy sinh ý muốn bắt giữ và giấu đi cho riêng mình. Cô chưa bao giờ gặp một mỹ nhân nào có khí chất thanh sạch đến nhường ấy.

Đáng tiếc thay, tiểu mỹ nhân này lại đang run rẩy bần bật trước khí trường đầy áp chế của vị sếp khủng long bạo chúa nhà mình. Trữ Thư thầm cảm thán sự hung tàn của sếp trong lòng.

Thu lại ánh nhìn ngẩn ngơ, Trữ Thư mất vài phút mới nhớ lại chức trách của mình, bèn tận tâm nhắc nhở: "Lâu tổng, sếp có hẹn bàn công việc với chủ biên Thời Ngu Bát Quái, đây là việc rất quan trọng, hiện tại chỉ còn một tiếng nữa thôi."

Lúc này, Mạc Anh cảm thấy toàn thân khô nóng như sắp tan ra thành nước, nàng đáng thương vô cùng quay sang nhìn người có quyền quyết định duy nhất ở đây: Lâu An Nhiên.

Cặp mắt lục bảo ấy xinh đẹp như mắt mèo, mang theo tia thăm dò và cầu khẩn đầy dè dặt. Trữ Thư nhìn qua gương chiếu hậu mà không khỏi nảy sinh lòng trắc ẩn, nhưng ai bảo cô là người làm công ăn lương, mọi sự phải nghĩ cho sếp đầu tiên, nếu không thì bát cơm này khó lòng giữ nổi.

Cô chỉ biết thầm mặc niệm trong lòng: Sắc đẹp hại người, đúng là sắc đẹp hại người.

Thùng thùng. Thịch thịch thịch.

Tiếng gõ cửa xe đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí giằng co giữa ba người bên trong. Khi Trữ Thư nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc đang áp sát cửa kính, cô bỗng thấy nghẹn đắng ở cổ họng, cảm giác như vừa nuốt phải lòng đỏ trứng gà mà bị mắc kẹt lại: "Lâu tổng, là Lâu An Ni."

Mạc Anh nhận thấy rõ ràng, ngay khi nghe thấy cái tên này, trên người Lâu An Nhiên bỗng tỏa ra vài sợi khí màu xám xịt. Dưới cái nhìn chằm chằm không chớp mắt của nàng, luồng khí ấy dần chuyển sang màu đậm hơn, suýt chút nữa là hóa thành đen kịt. Mà người phụ nữ ngoài cửa sổ kia cũng tỏa ra một làn khí xám tương tự.

Một nửa cửa sổ xe hạ xuống, gió mang theo hơi nóng hầm hập ập vào mặt.

Mạc Anh khi nãy mải khiêu vũ trên quảng trường thì không thấy gì, nhưng lúc này nàng cảm tưởng như mình sắp bị nướng chín đến nơi. Đôi chân nàng bắt đầu ngứa ngáy, dường như không thể kiểm soát nổi mà sắp hóa thành đuôi cá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!