Phản ứng đầu tiên của Lâu An Nhiên là: Có phải tai mình vừa bị ù không? Hay là cô nghe nhầm thuật ngữ nào đó, chẳng hạn như Mạc Anh nói trong lòng nàng đang ôm một chú cá con?
Hai ánh mắt chạm nhau, Lâu An Nhiên thậm chí có thể thấy rõ gương mặt thẫn thờ của chính mình phản chiếu trong đôi lục bảo thạch rực rỡ của đối phương. Cô theo bản năng liếc xuống phía dưới, những đường cong phập phồng quyến rũ tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của Mạc Anh. Bộ váy xanh da trời khiến nàng trông như một nàng công chúa bước ra từ lâu đài cổ tích, không chút tì vết.
"Nhóc con, em vừa nói cái gì cơ?"
Gương mặt đang hờn dỗi của Mạc Anh có xu hướng phồng lên như một con cá nóc. Nàng suy nghĩ một chút, rồi quyết định đổi sang một cách nói dân dã, dễ hiểu hơn, giọng điệu hùng hổ: "Tất cả là lỗi của chị, tôi mang thai nhãi con của chị rồi!"
Như sợ đối phương nghe không rõ, Mạc Anh dùng chất giọng nãi thanh nãi khí lặp đi lặp lại như một cái máy phát nhạc: "Nhãi con, nhãi con, nhãi con... Ưm."
Lâu An Nhiên nhanh tay bịt chặt miệng Mạc Anh lại, ngăn chặn những âm thanh thanh thúy kia cứ lặp lại một chữ duy nhất. Chất giọng vốn êm ái như tiếng trời ban nay lại chẳng khác nào ma âm bên tai, không ngừng k*ch th*ch màng nhĩ, như muốn khắc sâu chữ đó vào tận xương tủy và linh hồn cô.
Cánh môi mềm mại của nàng vô tình cọ xát vào lòng bàn tay cô, hơi thở ấm nóng mang theo nhiệt độ có thể thiêu đốt lòng người phả ra từng nhịp.
Chưa kịp để Lâu An Nhiên tận hưởng dư vị của sự thân mật đột ngột này, lòng bàn tay cô bỗng cảm nhận được một sự ẩm ướt nóng hổi. Cô như bị bỏng mà vội vàng rụt tay lại.
Chiếc lưỡi nhỏ hồng phấn của Mạc Anh vẫn chưa kịp thu về, chứng minh cho trò nghịch ngợm vừa rồi. Nàng nhe răng đe dọa Lâu An Nhiên, vừa mở miệng đã lại là: "Nhãi con, nhãi con, nhãi con..."
Nghê Tâm Ngữ có phương thức làm việc riêng của mình. Cô nắm giữ một phần cổ phần của An Trần Giải Trí, cũng được coi là một cổ đông. Ngoại trừ những quyết sách lớn ảnh hưởng đến sự cải tổ của công ty cần thương lượng với Lâu An Nhiên, còn những việc như dẫn dắt người mới thế này, hai bên vốn không can thiệp vào nhau.
Lúc trước Lâu An Nhiên giới thiệu tiểu nhân ngư đến An Trần, mọi việc sau đó đều do một tay Nghê Tâm Ngữ thao tác. Cô chỉ biết Nghê Tâm Ngữ đã ký hợp đồng với người, rồi bặt vô âm tín suốt nửa tháng trời. Mỗi ngày, Lâu An Nhiên chỉ có thể đứng từ phòng mình nghe ngóng những tiếng cười nói rộn rã vọng lại từ phòng Mạc Anh, thỉnh thoảng là tiếng tivi mở rất lớn với những lời thoại ngây ngô khiến người ta dở khóc dở cười...
Xâu chuỗi lại với biểu hiện nghịch ngợm bất thường lúc này của Mạc Anh.
Lâu An Nhiên trưng ra gương mặt sát thủ thường dùng khi chuẩn bị ký kết những hợp đồng hàng trăm triệu đô, nghiêm túc nhìn chằm chằm đối phương bằng ánh mắt không chút kịch cỡm: "Nhóc con, dạo này em xem quá nhiều mấy bộ phim truyền hình rác rồi đúng không?"
Mạc Anh chớp mắt, nghiêm túc nhớ lại. Dưới sự cổ vũ của Tiểu Khâu và Tiểu Ngãi, nàng đúng là đã xem không ít phim hot, học thêm được nhiều tư thế và những từ ngữ thời thượng. Nhưng nàng vẫn tò mò hỏi: "Phim truyền hình rác là gì ạ?"
Thấy dáng vẻ ngô nghê ấy, Lâu An Nhiên đoán chắc câu nói kinh thiên động địa vừa rồi là nàng học từ trên tivi để trêu mình cho vui, trái tim đang treo lơ lửng của cô rốt cuộc cũng rơi xuống.
Lâu An Nhiên nhịn không được xoa mái tóc xoăn mềm mại của nàng, ngón tay quấn lấy một lọn tóc thưởng thức: "Xem ít mấy bộ phim não tàn đó thôi, nó sẽ làm giảm chỉ số thông minh và ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của em đấy."
Mạc Anh: "???"
Hai người kề sát vào nhau, gần đến mức hơi thở hòa quyện, quấn quýt không rời. Nhìn gương mặt Lâu An Nhiên dần phóng đại trong tầm mắt, Mạc Anh vắt óc nhớ lại phân đoạn kinh điển khi sản phụ tìm đến tra nam trong phim truyền hình, buột miệng thốt lên: "Lâu Tiểu Hắc, tôi mang thai con của chị rồi, có phải chị định không chịu trách nhiệm với mẹ con tôi không!"
Thấy nàng diễn sâu như thế, Lâu An Nhiên không nhịn được mà bật cười: "Nhóc con, em là ca sĩ, không phải diễn viên, biết chưa?" Cười xong cô mới nhận ra Mạc Anh đang nhìn mình bằng ánh mắt tĩnh lặng, sự nghiêm túc trong đáy mắt ấy khiến lòng cô bỗng chốc hoang mang: "Trò đùa này không vui chút nào đâu."
Mạc Anh sau hồi lâu suy nghĩ liền đưa ra kết luận: "Lâu Tiểu Hắc, rõ ràng là chị không muốn chịu trách nhiệm."
Thấy đối phương chăm chú và chấp nhất như thể đang nói một sự thật hiển nhiên, Lâu An Nhiên vô thức mím môi, cố gắng hạ giọng thật dịu dàng: "Nhóc con, cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói càn. Làm sao em có thể mang thai con của tôi được?"
Hai người họ đều là phụ nữ cơ mà.
Mạc Anh vén áo lên, lộ ra chiếc bụng nhỏ trắng ngần: "Tôi mang thai thật mà, không tin chị sờ thử xem."
Nàng định kéo tay Lâu An Nhiên đặt vào nơi đóa nụ đang trú ngụ. Nhưng ngay khi chạm vào sự mềm mại ấy, Lâu An Nhiên lập tức rụt tay lại: "Đừng nghịch nữa, hai người phụ nữ không thể có con được. Với lại —" Đối diện với đôi mắt xanh trong vắt không chút tạp niệm của Mạc Anh, những lời quá mức tr*n tr** vừa chạm đến đầu lưỡi lại bị Lâu An Nhiên nuốt ngược vào trong: "Nếu em thực sự thích trẻ con, chờ một thời gian nữa, có lẽ chúng ta có thể thử những biện pháp khác."
Mạc Anh hất tay cô ra, giận tím người: "Không thèm, tôi có cá con của riêng mình rồi, hừ!"
Nói xong, nàng đùng đùng nổi giận bỏ chạy, nhanh như một cơn gió lúc nàng mới đến.
Nghê Tâm Ngữ đang tựa lưng vào tường nghịch điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn thời gian. Buổi casting đã đi được nửa chặng đường. Nếu không phải vì sự ngăn trở của người phụ nữ cực phẩm Ngu Toàn, cộng thêm sự xuất hiện đột ngột của Lâu Tiểu Hắc khiến tiểu khả ái nhà cô bỏ bê tất cả mà chạy theo, thì cơ hội này đã chẳng tuột khỏi tầm tay như thế.
Thật đúng là thời cũng thế, mệnh cũng thế.
Cô đưa bàn tay lên che ánh đèn hành lang, nhìn qua kẽ tay như muốn tìm lại những năm tháng đã mất. Đúng lúc đó, điện thoại kêu "ting" một tiếng, là một email mới. Vừa đọc đoạn đầu, cô đã suýt nữa bật cười vì tức. Đây là lần đầu tiên cô thấy một người trả tiền bồi thường hợp đồng một cách cam tâm tình nguyện đến thế.
Tốc độ của Ngu Toàn nhanh đến đáng sợ, nói giải ước là làm ngay, mọi điều khoản bồi thường đều được liệt kê chi tiết từng mục một, còn chuyên nghiệp hơn cả một người đại diện lâu năm như cô. Không biết chừng người ta còn tưởng hai người họ vừa hoán đổi vị trí cho nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!