Kẻ khốn nạn nào đã làm to bụng em gái ta!
Mạc Anh ngẩn tò te: "Hả?"
Ngu Toàn tức đến phát điên, nhất là khi thấy nhóc con nhà mình vẫn cứ ngây ngô ngụp lặn dưới nước, cái đuôi vàng óng còn đang vui vẻ quẫy qua quẫy lại. "Em không biết mình đang mang thai tiểu nhân ngư sao?"
Mạc Anh tức khắc biến thành một con cá gỗ, nàng trừng to đôi lục bảo thạch xanh biếc, cúi đầu nhìn đóa hoa đã hé nở cánh thứ hai trên bụng, rồi lại ngước nhìn đôi đồng tử đang dần chuyển màu thẫm lại vì giận dữ của Tứ tỷ. Qua lại mấy lần như thế, nàng mới buồn bực lầm bầm: "Sao... sao lại không phải hình xăm được nhỉ?"
Rõ ràng trước đó nàng thấy trên eo Nghê Tâm Ngữ cũng có một đóa hồng gai, cũng có màu sắc, chỉ là không đẹp bằng đóa hoa này của nàng thôi.
Hơn nữa, hoa của nàng còn biết tự nở nữa chứ.
"Hoa của Nghê Tâm Ngữ cũng đẹp lắm mà."
"Nghê Tâm Ngữ?"
Cái đồ... chẳng phải chính là người đại diện không biết xấu hổ vừa mới gặp lúc nãy sao?
Mạc Anh gật đầu lia lịa. Nàng dùng tay chỉ chỉ vào vị trí dưới eo bụng mình một chút: "Hoa của chị ấy là một đóa hồng rực rỡ, nở rộ hoàn toàn, màu sắc còn giống hệt đuôi cá của Tứ tỷ nữa. Gai thì màu xanh lá, hai màu phối với nhau đẹp cực kỳ."
"Đóa hoa này của em lúc đầu còn khép nụ, dạo gần đây mới nở ra hai cánh."
"Thế nên, hoa của em đẹp hơn của chị ấy."
Dưới làn nước, Mạc Anh khua chân múa tay mô tả lại vùng da thịt ẩn hiện của Nghê Tâm Ngữ cho Ngu Toàn thấy, vị trí quả thực vô cùng kín đáo.
Nhìn dáng vẻ nàng say sưa kể về Nghê Tâm Ngữ như thể một cô nàng ngốc nghếch vừa lọt lưới tình, Ngu Toàn bắt đầu xâu chuỗi những lời rời rạc ấy lại. Trong đầu cô lập tức vẽ ra viễn cảnh Nghê Tâm Ngữ đeo mặt nạ người đại diện tốt bụng để lừa gạt Tiểu Ngũ nhà mình làm những chuyện không đứng đắn.
Một cuộc giao dịch dơ bẩn!
Quy tắc ngầm thối nát của giới giải trí!!!
Ngu Toàn cố nén cơn thịnh nộ ngút trời, gân xanh trên trán giật liên hồi, thực chỉ muốn b*p ch*t Nghê Tâm Ngữ ngay lập tức. Ngón tay cô khẽ chạm vào vùng bụng nhỏ mềm mại của Mạc Anh, cảm giác êm ái y hệt đôi má phúng phính của nàng: "Cái đồ đại ngốc này, làm gì có hình xăm nào mọc trên bụng rồi tự nở hoa như thế? Em là đang mang thai tiểu nhân ngư đấy!
Những đường vân kim sắc này hội tụ lại không chỉ là nụ hoa, mà là một loại... dấu hiệu thai kỳ của tộc nhân ngư."
"Giờ em chính là một nàng cá cần được bảo vệ đặc biệt đấy biết chưa?"
"A ———!"
Mạc Anh hoàn toàn đứng hình. Đầu óc nàng vang vọng không ngừng câu nói "em mang thai rồi" của Tứ tỷ. Nhớ lại kẻ đã giao phối với mình là Lâu An Nhiên, lại nhìn đóa hoa đại diện cho tiểu nhân ngư, nàng "tùm" một tiếng lặn xuống nước, vèo cái đã biến mất tăm.
Ngu Toàn chỉ kịp thấy cái đuôi cá vàng óng loé lên giữa biển khơi mênh mông, liền vội vàng lao xuống đuổi theo. Một chiếc đuôi đỏ rực quẫy mạnh, nhưng khi cô trồi lên mặt nước thì chẳng còn thấy bóng dáng Mạc Anh đâu nữa. "Tiểu Ngũ! Đừng kích động, mau quay lại đây!"
Về tốc độ bơi lội, chẳng ai trong tộc có thể vượt qua được Tiểu Ngũ. Chỉ cần nàng muốn trốn, dù có lật tung cả biển cả lên cũng chẳng thể tìm thấy.
Ngu Toàn ảo não trút giận giữa biển khơi, hối hận vì đã quá đường đột nói ra sự thật mà không nghĩ đến việc Tiểu Ngũ có tiếp nhận nổi hay không. Trong lòng cô lúc này chỉ muốn lôi kẻ khốn khiếp đã bắt nạt em gái mình xuống biển để xé xác thành trăm mảnh. Sóng biển cuộn trào vỗ vào bờ như tiếng gào thét căm hờn, cho đến khi ánh chiều tà cuối cùng tắt lịm, cô mới mệt rã rời bò lên bờ trên đôi chân trần.
Trở vào trong nhà, không gian tối om lạnh lẽo. Cô bật đèn lên thì thấy một đường nước sũng ướt dẫn vào trong. Những vệt nước hình dấu chân nhỏ nhắn, ướt át băng qua phòng khách lộng lẫy, leo lên cầu thang xoắn ốc rồi lại vòng ra phía hậu viện. Nơi đó có một bể bơi xanh ngắt luôn được giữ ấm. Một chiếc đuôi cá vàng rực như một dấu hiệu chỉ đường, bơi lượn thoăn thoắt từ trái sang phải, rồi lại vèo một cái lặn sang trái.
Ngu Toàn thầm thở phào, cố lấy lại vẻ bình tĩnh: "Tiểu Ngũ, em về lúc nào thế?"
"Vừa mới ạ."
Mạc Anh ẩn mình dưới đáy nước, chỉ ló hai con mắt xanh biếc trong trẻo như vừa được gột rửa qua mưa bóng mây. Nàng cẩn trọng quan sát biểu cảm của Ngu Toàn. Tứ tỷ ra vẻ hối lỗi, thả hai chân xuống bể làm xao động làn nước ấm, chiếc đuôi đỏ rực hất một vốc nước lên đầu nhóc con: "Hừ, Tứ tỷ."
"Vừa nãy em đột ngột bỏ chạy làm chị sợ chết khiếp, đây là hình phạt nhỏ cho em."
Ngu Toàn hiểu rõ nhóc con nhạy cảm với cảm xúc thế nào nên không dám lộ ra nửa điểm giận dữ, dù trong lòng đang nổi sóng. Cũng may cô đã trút giận ngoài biển lúc nãy, nên giờ đây có thể tâm bình khí hòa cùng Mạc Anh đùa nghịch trong bể bơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!