Thời gian mang thai và những phản ứng sinh lý của tộc nhân ngư có nhiều nét tương đồng với phụ nữ bình thường: thích ngủ vùi, kén chọn đồ ăn, tính tình thất thường dễ nổi nóng, và đặc biệt nhạy cảm — chỉ một chút lơ là của bạn đời cũng có thể khiến họ rơi vào trạng thái u uất trước khi sinh.
Thuở Trần Ngư còn chưa chào đời, Lâu An Nhiên đã tỉ mỉ ghi chép mọi biểu hiện có thể xảy ra của một thai phụ vào sổ tay. Đến nay, khi đối chiếu từng mục một với thực tế, cô chỉ có thể rút ra một kết luận duy nhất: cá con lần này nghịch ngợm hơn chị nó rất nhiều.
— "Lâu Tiểu Hắc, em muốn ăn loại bánh kem trà xanh đang rầm rộ trên mạng kia kìa." — "Lâu Tiểu Hắc, có phải chị hết yêu em rồi không?" — "Lâu Tiểu Hắc, chị phải ngủ dưới hồ cùng em, nếu không bảo bảo sẽ giận dữ lắm đấy!"
......
Lâu An Nhiên quay cuồng như chong chóng giữa ba mẹ con nhà cá. Sau khi dỗ dành được một Mạc Anh vốn đã ham ăn lại còn thích làm nũng, cô mới lừa được nhóc Trần Ngư đi ngủ, rồi lại lẳng lặng lật sổ tay ghi chép thêm một dòng: Hay dỗi, cực kỳ thích giận lẫy.
Mạc Anh giờ đây không còn thỏa mãn với việc chỉ nạp linh khí từ cảm xúc nữa, nàng bắt đầu tùy hứng gọi món theo ý thích: lúc thì bánh ngọt của tiệm bánh nổi tiếng trên mạng, khi lại đòi gan ngỗng sốt cam sành từ nhà hàng Michelin, hay thậm chí là đặc sản đầu thỏ cay nồng... Khẩu vị của nàng thay đổi đến mức chóng mặt, vừa ăn ngọt xong đã đòi ăn cay, có lúc lại ngồi húp giấm chua một cách đầy thỏa mãn. Thậm chí Lâu An Nhiên còn bắt gặp không ít lần nàng nhai mướp đắng sống rau rẩu như nhai kẹo.
Đa số thời gian họ đều gọi đồ ăn về nhà, nhưng cũng có lúc Lâu An Nhiên phải dắt theo Trần Ngư trực tiếp đi mua. Hai mẹ con lái xe từ đông sang tây, băng qua biết bao con phố, ngay cả món kho cay nồng trong một con ngõ nhỏ sắp giải tỏa cũng chẳng thể bỏ qua...
Ngày tháng cứ thế trôi đi cho đến khi Mạc Anh mang thai tháng thứ năm.
— "A, Lâu Tiểu Hắc, chị mau lại đây!" — "Nhanh lên!"
Lâu An Nhiên vẫn giữ được vẻ trấn định. Dù sao mấy tháng qua, số lần Mạc Anh chuyện bé xé ra to đã nhiều đến mức cô chẳng còn lạ lẫm gì.
Mạc Anh đang nằm sấp trong bể bơi quẫy đuôi, thấy cô tới liền lập tức vểnh cái bụng nhỏ, để lộ đóa hoa rực rỡ đang e ấp trên làn da trắng ngần: — "Tất cả là tại chị đấy!" Lâu An Nhiên ngẩn người: "???"
Thấy cô chưa phản ứng kịp, Mạc Anh hứ một tiếng rõ dài, chẳng kiêng dè gì mà vỗ vỗ vào cái bụng tròn trịa của mình: — "Chị nhìn cho kỹ vào!"
Dựng hoa của tộc nhân ngư khi mang thai vô cùng diễm lệ, tựa như một đóa hoa sen thanh tao đang nở rộ trên bụng Mạc Anh. Lâu An Nhiên từng tranh thủ lúc nàng ngủ say để phác họa lại nó trên giấy, nên cô hiểu rõ vẻ đẹp khi nó bung nở. Lúc này, đóa hoa như người thiếu nữ thẹn thùng, muốn khép lại còn vương, muốn nở ra lại nửa chừng. Cô nghiêm túc quan sát một hồi, bỗng phát hiện ra điểm kỳ lạ: — "Sao... sao lại nở ra tận hai nh** h** thế này?"
Mạc Anh hừ một tiếng, lườm cô đầy vẻ trách móc: — "Đúng thế, chị bảo tại sao lại có hai nhụy hả?"
Trong lòng Lâu An Nhiên nảy ra một phỏng đoán táo bạo nhưng không dám chủ quan, cô lập tức gọi điện cho hội anh chị em nhà cá, cuối cùng mới nhận được đáp án từ Nam Lưu Ly.
Hồi sinh Trần Ngư, đóa hoa chỉ có một nhụy, dĩ nhiên là một nhóc tì. Nay nh** h** có hai, chắc chắn là có hai đứa trẻ đang thành hình.
Bàn tay cầm điện thoại của Lâu An Nhiên run lên bần bật, cô vừa mừng vừa lo, nhưng vừa chạm phải ánh mắt đang tóe lửa của Mạc Anh, cô liền tỉnh táo lại ngay: — "Đại tỷ bảo thai này là song thai cá, em phải tẩm bổ cho thật tốt đấy."
Mạc Anh khịt khịt mũi như chú heo con vài tiếng rồi lại lười nhác nằm phục xuống thành bể. Lâu An Nhiên chưa từng nghĩ gia đình mình sẽ lại đón thêm hai mầm non cùng một lúc, đây thực sự là một niềm vui ngoài ý muốn. Thấy tâm trạng vợ không được tốt, cô dịu dàng vỗ về: — "Vất vả cho em quá phải không?"
Cô nhớ khi mang thai Trần Ngư, Mạc Anh nhẹ nhàng như không, thậm chí còn bay nhảy trên sân khấu khiến cô sợ đến đứng tim. Hóa ra lần này nàng thích ngủ, ngại vận động là vì trong bụng đang mang tới hai sinh linh bé nhỏ.
Mạc Anh chu môi, không khách khí chút nào mà gạt phắt tay cô ra: — "Chị đừng có sờ nữa, chị sờ làm em thấy đói rồi đây này. Em muốn ăn hoành thánh ở cạnh nhà bà ngoại, phải bốn bát cơ, cho thật nhiều giấm chua với ớt vào. Giấm và ớt nhà đó là ngon nhất trần đời!"
Lâu An Nhiên: "......"
Sờ một chút cũng không cho, thật là keo kiệt. Tính tình thì đúng là càng ngày càng nắng mưa thất thường.
***
— "Tối nay em phải lên sóng trực tiếp, mọi người tuyệt đối không được xuất hiện đâu đấy nhé."
Trần Ngư ngoan ngoãn "dạ" một tiếng rõ ngọt, còn Lâu An Nhiên thì thong thả ra dấu tay "OK" trên sofa rồi tiếp tục vùi đầu vào xấp tài liệu.
Thấy mọi chuyện đã ổn thỏa, Mạc Anh mới bắt đầu loay hoay với dàn máy tính và thiết bị livestream. Lâu An Nhiên khẽ ngẩng đầu nhìn nàng: — "Bảo bối, có cần chị giúp một tay không?"
Mạc Anh thuần thục bật micro, thử giọng "alo alo" vài tiếng rồi đáp: — "Không cần đâu ạ."
Nhìn bóng dáng bận rộn của nàng, Lâu An Nhiên không khỏi bật cười. Kể từ khi Nghê Tâm Ngữ biết tin Mạc Anh lại mang thai, cô nàng đại diện đã thức trắng bao đêm đến mức rụng cả mảng tóc. Nghĩ đi nghĩ lại, Nghê Tâm Ngữ buộc phải thay đổi chiến lược nghề nghiệp, cuối cùng cũng tìm ra một vẹn cả đôi đường.
Doanh số album kỹ thuật số trước đó của Mạc Anh vô cùng ấn tượng, luôn vững vàng trong top 3 bảng xếp hạng. Vì vậy, Nghê Tâm Ngữ đề nghị nàng vừa tiếp tục ra mắt sản phẩm mới, vừa mở livestream kinh doanh để duy trì sức hút. Điều này chẳng khác nào đưa nàng quay lại với nghề cũ. Việc thường xuyên xuất hiện trước công chúng sẽ giúp nàng không bị người hâm mộ lãng quên trong thời gian dưỡng thai.
Vì sự nghiệp nuôi gia đình, Mạc Anh đã đổ không ít tâm sức. Đều đặn mỗi tuần ba buổi vào thứ Ba, Năm, Bảy, nàng kiên trì lên sóng suốt hai tháng trời. Nội dung vô cùng đơn giản và trực diện: hát hò, tâm sự, tạo cảm giác gần gũi chẳng khác gì một ca sĩ mạng thực thụ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!