Á á á!!!
Trước sự xuất hiện đột ngột của Lâu An Nhiên ngay trong phòng mình, Mạc Anh cảm thấy như vừa hứng chịu một cú sốc cực đại, thậm chí còn cảm nhận được sự ác ý sâu sắc từ thế giới này. Thế nhưng, so với nỗi kinh hoàng ấy, cảm giác đói khát cồn cào đang hành hạ cơ thể còn đáng sợ hơn gấp bội.
Mạc Anh khẽ chép miệng, mắt thấy dải sáng màu đỏ tím cuối cùng đang quấn quýt quanh người Lâu An Nhiên sắp tan biến, nàng chợt nhận ra những dải sáng mỹ vị này hóa ra đều từ đối phương tỏa ra.
Vừa thèm vừa đói, Mạc Anh chỉ lưỡng lự đúng ba giây. Nàng quyết định phóng lao phải theo lao, nhắm thẳng vào đôi môi vốn luôn đầy mê hoặc của Lâu An Nhiên mà mạnh dạn hút một cái thật sâu, cuối cùng còn không quên dùng đầu lưỡi quấn quýt dây dưa đầy luyến tiếc.
Thỏa mãn nhấm nháp hương vị mình yêu thích nhất, Mạc Anh định bụng sẽ rút lui ngay sau khi đã no nê. Nào ngờ, người dưới thân bỗng dưng dùng sức, ghì chặt nàng vào lòng. Lâu An Nhiên nhanh và hiểm hóc bắt lấy làn môi dưới của nàng, khẽ l**m láp rồi đột ngột cắn mạnh một cái. Mạc Anh đau đớn kêu lên: "Không... không được!"
Đồ đã ăn vào miệng nàng rồi, làm gì có chuyện nhả ra cho người khác?
Lâu An Nhiên nào để ý đến sự phản kháng yếu ớt ấy. Cô điên cuồng thưởng thức cánh môi mình đã mơ ước bấy lâu, hai người cứ thế dây dưa, kẻ đuổi người trốn, tranh giành từng nhịp thở trong khoang miệng đối phương. Chỉ đến khi đầu lưỡi truyền đến một tia đau nhói, Lâu An Nhiên mới kinh ngạc hơi lùi lại. Nhìn nhóc con trong lòng vì phẫn nộ mà gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, ánh mắt cô thoáng qua một tia ngỡ ngàng.
Cô chống tay ngồi dậy, lúc này mới phát hiện cánh cửa bí mật trong biệt thự đã mở toang tự bao giờ.
"Không phải là mơ..."
"Không được, ức..."
Lâu An Nhiên bật cười, nhưng ý cười chưa kịp chạm đến đáy mắt, cô đã nhanh tay tóm lấy nhóc con đang định chuồn xuống giường: "Chạy cái gì? Chiêu lạt mềm buộc chặt này chơi một lần là đủ rồi."
Mạc Anh bị nắm chặt cổ tay, nàng càng vùng vẫy thì lực tay đối phương càng lớn, như thể muốn bóp nát xương tay nàng. Nàng đành nửa quỳ nửa ngồi bên mép giường, nhích tới nhích lui, đôi mắt tròn xoe láo liên tìm đường thoát thân qua cửa sổ hoặc cửa chính.
Lâu An Nhiên nhìn thấu ý đồ bỏ trốn của nàng, không nhịn được buông lời trêu chọc: "Sợ cái gì? Tôi còn có thể ăn thịt em chắc?"
Mạc Anh tròn mắt, hoảng sợ thốt lên: "Đừng ăn thịt tôi!"
Lâu An Nhiên nghẹn lời. Sau khi xác nhận vẻ mặt nghiêm túc không chút giả tạo của nhóc con, cô chợt nhớ lại hành động quay đầu chạy mất hút lần trước của nàng, đôi mắt khẽ híp lại, nhận ra có điều gì đó không bình thường.
"Nhóc con, tôi vừa gặp ác mộng."
"Ác mộng sao?"
"Phải, tôi mơ thấy mình bị một con sói xám đuổi theo, đuổi mãi không thôi. Đến lúc chạy không nổi nữa, tôi lỡ chân ngã xuống, nó liền hung tợn vồ tới, há cái miệng đỏ lòm to thế này này—" Lâu An Nhiên thấy nhóc con vì mải nghe chuyện mà hít một hơi lạnh, vừa buồn cười vừa bực, bèn tiếp tục cường điệu: "Tôi sợ hãi vô cùng, em có thể cho tôi một cái ôm an ủi được không?"
"Chị sợ sao?" Mạc Anh khó hiểu nghiêng đầu, nàng theo bản năng l**m khóe môi, cẩn thận nhấm nháp dư vị mỹ vị còn sót lại. Ngoài vị ngon ngọt ấy, dường như còn có một luồng khí bạc hà mát lạnh lây dính từ môi đối phương. Thấy Lâu An Nhiên đang đầy vẻ mong chờ dang rộng vòng tay, nàng chần chừ một lát rồi cũng rón rén tựa vào, bàn tay nhỏ nhắn chạm lên lưng cô, học theo dáng vẻ Tứ tỷ vẫn hay dỗ dành mình, nhẹ nhàng vỗ hai cái: "Không sợ nhé, không sợ, Cá Nhỏ ở đây rồi."
Trong tâm trí Lâu An Nhiên, hình ảnh một người phụ nữ dịu dàng cũng từng vỗ nhẹ lưng cô như thế: "Tiểu An Nhiên đừng sợ, mẹ luôn ở đây với con."
Nụ cười giễu cợt trên môi Lâu An Nhiên bỗng chốc cứng lại. Cô siết chặt vòng tay ôm lấy cơ thể mềm mại trong lòng, vùi mặt vào hõm vai nàng: "Đừng cử động, để tôi ôm một lát."
Đôi mắt lưu ly của Mạc Anh cứ thế ngó nghiêng khắp nơi như mắt mèo, nhưng chờ mãi chẳng thấy dải sáng nào bay ra nữa, nàng nhịn không được đẩy đối phương ra. Lần đầu không được, lần thứ hai nàng đẩy thẳng Lâu An Nhiên ngã ngửa xuống giường, còn lớn tiếng lý sự: "Chị hết sợ rồi!"
Lâu An Nhiên vươn tay muốn ôm tiếp, nhưng nhóc con cứ né tránh liên hồi như một con chạch nhỏ trơn tuột: "Chưa đâu, ác mộng đáng sợ lắm, tôi cần em ôm thêm mấy cái nữa."
Mạc Anh gạt tay cô ra, hậm hực định bỏ đi: "Kẻ lừa đảo."
Lâu An Nhiên: "..."
Nhóc con này cái gì cũng tốt, chỉ có tính tình là thay đổi như thời tiết, thật khó lường. Lâu An Nhiên vội vàng chân trần đuổi theo, ngay cả giày cũng chẳng kịp xỏ. May mà thảm trong hai căn phòng đều mềm mại y như nhau: "Sao lại bảo tôi là kẻ lừa đảo?"
Mạc Anh quay lại lườm cô đầy u oán: "Chị gạt người, chính là kẻ lừa đảo."
Lâu An Nhiên trong lòng kinh ngạc nhưng ngoài mặt không hề biểu lộ, cô tiếp tục đuổi theo trêu ghẹo nàng. Lúc này, cánh cửa bí mật đã được mở ra một cách công khai và đầy kiêu hãnh: "Lần trước gặp em bảo tôi là đồ vô lại, chẳng lẽ tôi đã làm chuyện gì xấu xa với em sao?"
Gương mặt nhỏ nhắn của Mạc Anh nhăn nhó lại như cái bánh bao, ánh mắt bắt đầu lảng tránh.
Lâu An Nhiên thấy điệu bộ chột dạ này của nàng, càng thêm chắc chắn có kẻ nào đó đã rỉ tai nói xấu mình với nhóc con, nếu không thái độ của nàng trong hai lần gặp mặt sao có thể khác biệt lớn đến thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!