Chương 11: Bạn Tốt

Nghe giọng điệu khẳng định chắc như đinh đóng cột của Ngu Toàn, Lâu An Nhiên không khỏi nảy sinh lòng hiếu kỳ. Chuỗi hạt này kể từ khi đeo vào tay, nếu không nói là mân mê ngày đêm thì mỗi ngày cô cũng phải xoay vần tới tám mươi lượt. Từng viên châu đều được cô xem đi xét lại kỹ càng, ngoài những yếu tố chuyên môn như tỷ lệ xà cừ hay tì vết, cô hoàn toàn không thấy có viên nào khác biệt với phần còn lại.

Vậy mà Ngu Toàn chỉ cần dựa vào một viên duy nhất là có thể nhận ra ngay?

Chẳng lẽ trong đó có một viên mang dấu ấn riêng biệt của nhóc con?

Nghĩ đến khả năng này, Lâu An Nhiên bỗng thấy hưng phấn lạ kỳ. Cô lặng lẽ ghi nhớ vị trí viên đá mà Ngu Toàn vừa chạm vào, thầm tính toán lúc về sẽ nghiên cứu thật kỹ. Ngoài mặt, cô vẫn thản nhiên buông lời châm chọc: "Ngu tiểu thư tuổi còn trẻ mà xem ra trí nhớ có vẻ không được tốt cho lắm thì phải."

Ngu Toàn vốn ghét nhất ai nói mình hay quên, lại còn là lời mỉa mai từ miệng kẻ đang nắm giữ thông tin như Lâu An Nhiên, cô nén giận đáp trả: "Xem ra, tôi và nhóc con nhà Lâu tổng có chung sở thích đấy. Hay là hôm nào cô hẹn em ấy ra ngoài cùng uống chén trà, đàm đạo về ngọc thạch được không? Trong tay tôi vừa khéo cũng có vài chuỗi xà cừ với phẩm cấp tương đương thứ cô đang đeo, đến lúc đó mọi người cùng giao lưu một chút.

Lâu tổng chắc không đến mức hẹp hòi mà không nỡ đấy chứ?"

Lâu An Nhiên lộ vẻ khó xử, khéo léo từ chối: "Thật xin lỗi, không may là nhóc con nhà tôi dạo này đang bị dị ứng da, không tiện ra ngoài."

Ngu Toàn nghiến răng, thầm nghĩ vị Lâu tổng này quả thực không phải hạng tầm thường. Đối phương vừa không cự tuyệt thẳng thừng, cũng chẳng hề đáp ứng, cứ tùy tiện quăng ra một cái cớ sinh bệnh hòng đuổi khéo nàng. Đúng là nực cười.

Cô thong thả nhấp một ngụm champagne, đôi mày liễu khẽ nhướng: "Dị ứng da sao? Có nghiêm trọng không? Nếu Lâu tổng không phiền, có thể dẫn tôi đi thăm em ấy một chút. Cô có điều chưa biết, ở quê tôi có một loại cao dược bí truyền, chuyên trị các bệnh về da. Chỉ cần thoa nhẹ một lớp, bảo đảm thuốc đến bệnh trừ."

Lâu An Nhiên tùy ý cầm lấy một ly champagne, khẽ nâng lên hướng về phía đối diện: "Ngu tiểu thư không hổ danh là thiên hậu của làng nhạc, cách nói chuyện cũng thật khác biệt. Nếu đổi lại là người khác, e rằng không thể thốt ra đoạn quảng cáo ấn tượng ấy một cách uyển chuyển và động lòng người đến thế."

Phụt!

Trữ Thư bị ngụm champagne vừa mới trôi xuống cổ họng làm cho sặc đến trời đất tối sầm. Cô vội che miệng, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Ngu Toàn, bèn lẹ làng quay đi ho khù khụ. Thật là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, không thể trêu vào, tuyệt đối không thể trêu vào!

Dám nói cô là kẻ nói năng như diễn kịch hài sao!

Ngu Toàn tức đến mức suýt bẻ gãy cả móng tay, nụ cười trên mặt vì quá gồng mà trở nên vặn vẹo: "Lâu tổng thật biết nói đùa. Nếu đã không tiện, vậy đành chờ lúc có duyên. Tôi tin rằng mình và tiểu bằng hữu nhà cô sẽ sớm gặp lại nhau thôi."

Cái đồ nhân loại đáng chết này!

Trong nụ cười của Lâu An Nhiên thoáng hiện vẻ đắc ý. Nhóc con tuy đã nằm trong tầm kiểm soát của cô, nhưng chính cô còn chưa kịp có thời gian riêng tư bồi đắp tình cảm, Ngu Toàn bây giờ cứ lì lợm bám riết, chẳng khác nào muốn công khai cướp người hay sao?

Tuyệt đối không được!

"Lâu tổng."

"Ngu tiểu thư còn việc gì sao?"

Ngu Toàn như sực nhớ ra điều gì, liếc nhìn chuỗi xà cừ huyết sắc kia rồi mỉm cười rạng rỡ, không còn vẻ dữ tợn muốn ăn thịt người như lúc nãy: "Lâu tổng có biết, xà cừ ở chỗ chúng tôi đại diện cho điều gì không?"

Lâu An Nhiên theo bản năng hỏi lại: "Điều gì?"

Ngu Toàn trao cho đối phương một nụ cười đầy ẩn ý: "Với nhiều người, chuỗi xà cừ này có lẽ là báu vật hiếm có khó tìm, nhưng ở nhà chúng tôi, mấy loại hạt nhỏ này nhan nhản khắp nơi. Nhà tôi có một cô em út, từ nhỏ đã thích những thứ sắc sỡ, nên năm nào cũng nhặt một mớ về nhà." Cô bỗng tạm dừng một chút như đang hồi tưởng: "Đúng rồi, Lâu tổng khi còn nhỏ đã từng chơi bắn bi chưa?"

Lâu An Nhiên lạnh mặt đáp: "Chưa từng chơi."

Ngu Toàn thở dài đầy vẻ nuối tiếc: "Thế thì thật đáng tiếc. Tiểu Ngũ nhà tôi thích nhất là trò ném đá này, chơi chán rồi thì tùy tay vứt bỏ. Đối với con bé, chuỗi hạt trên tay Lâu tổng cũng chỉ là món đồ chơi vô thưởng vô phạt, chơi cho vui tay mà thôi."

Trữ Thư đứng bên cạnh lặng lẽ hít một hơi lạnh.

Màu gì cũng có sao? Tùy tiện ném như sỏi đá ư? Phiền phức thế thì xin hãy tặng cho cô một xe tải đá vụn như thế đi!

Nụ cười trên môi Lâu An Nhiên tắt ngấm: "Đối với em ấy, đây chỉ là món đồ chơi vô thưởng vô phạt thôi sao?"

Ngu Toàn cười ranh mãnh: "Đúng vậy, không thích thì vứt lung tung, chẳng có gì lạ cả. Ôi chu choa, xem tôi đã nói gì này, cứ nhìn thấy mấy viên đá này là tôi lại nhớ đến Tiểu Ngũ nhà mình. Lâu tổng xin hãy lượng thứ nhé, hẹn gặp lại."

Trữ Thư nhìn theo con hồ ly họ Ngu đang đắc ý vặn mình rời đi, rồi lại liếc sang vị sếp đang tỏa ra khí lạnh căm căm như đứng giữa Bắc Cực, chỉ biết bất lực xoa mũi.

Thảm rồi, những ngày tháng yên ổn của cô thế là chấm dứt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!