Chương 10: Lừa Dối

Để nhìn rõ nụ hoa kia, Mạc Anh cố ý đứng trước gương vén áo lên, lộ ra cái bụng nhỏ vừa trắng vừa mềm, nhưng lạ thay, trong gương chẳng thấy gì cả.

Nàng cúi đầu tự mình săm soi, xoay người nhìn từ thắt lưng đến sau lưng, thậm chí mặt trong mặt ngoài hai cái chân cũng không bỏ sót, nhưng tuyệt nhiên không thấy đóa hoa kỳ quái kia đâu. "Ơ kìa, nó chạy đi đâu mất rồi?"

Đến khi nàng trở lại bồn tắm vẩy nước, đóa hoa vừa biến mất lại hiện lên trên bụng nàng, cứ như đang chơi trốn tìm vậy. Hễ nàng đứng dậy rời khỏi mặt nước là nó lại lặn mất... Lặp lại vài lần như thế, Mạc Anh dường như đã hiểu ra vấn đề. Nàng nằm lười trong nước, nhìn những tia sáng vàng kim từ từ họa nên một đóa hoa to bằng nắm tay trẻ con. Đuôi cá vẫy qua vẫy lại, đóa hoa thẹn thùng vẫn chưa chịu nở rộ.

Ngắm nghía hồi lâu mà chẳng nhìn ra đó là loại hoa gì, nàng buồn bực lẩm bẩm: "Sao trên người mình cứ mọc ra mấy thứ kỳ quái thế nhỉ?"

Đầu tiên là trên lớp vảy sau cổ xuất hiện hai cái tên, giờ lại đến lượt cái bụng mọc ra đóa hoa chưa nở. Chẳng lẽ vì nàng thấy hình xăm hoa hồng trên eo Nghê Tâm Ngữ đẹp quá nên giờ mình cũng có sao? Dù chưa nở hết, nhưng hoa của nàng màu vàng kim, nhìn đẹp hơn của Nghê Tâm Ngữ nhiều!

Mạc Anh đánh một giấc ngon lành, lúc tỉnh dậy thì nghe thấy dưới lầu vang lên những tiếng lách cách loảng xoảng rất lớn. Nàng nương theo tay vịn cầu thang xoắn ốc, trượt một mạch từ trên xuống dưới. Vừa tiếp đất, nàng suýt đâm sầm vào một cô nương đeo kính gọng đen dày cộp đang bưng khay thức ăn đi lên.

Hai bên đối mặt, mắt thấy sắp va chạm đến nơi, cô nương kia hoảng hốt kêu lên một tiếng "A". Theo bản năng, Mạc Anh túm lấy tay vịn cầu thang, mượn đà tung người xoay vòng 360 độ trên không trung, lướt qua đầu cô nương nọ rồi tiếp đất vững vàng.

Bạch bạch bạch bạch.

"Oa ——"

Nghê Tâm Ngữ cùng hai trợ lý vừa đến đã được thưởng thức màn xiếc ảo thuật người bay trên không của gà nhà mình, khiến sự ngạc nhiên suýt chút nữa biến thành kinh hãi. "Tiểu khả ái à, em không đi đóng phim hành động đúng là tổn thất lớn của giới giải trí đấy."

Mạc Anh vẫn còn chưa hoàn hồn. Đất bằng không giống dưới nước, ở biển nếu nàng nhào lộn sai kỹ thuật thì cùng lắm chỉ bị hoa mắt chóng mặt, chứ ở trên cạn toàn góc cạnh cứng nhắc, ngã một cái chắc chắn sẽ rất đau. Thấy mình vừa thoát nạn trong gang tấc, nàng ngây ngô hỏi: "Đóng phim hành động là cái gì ạ?"

Nghê Tâm Ngữ vươn hai tay nhéo mạnh vào đôi má đơn thuần của nàng, x** n*n đến khi cục bột nhỏ đỏ bừng mới chịu buông tay. "Được rồi, giới thiệu với em, hai vị này từ nay sẽ là trợ lý của em. Tiểu Khâu lo việc sinh hoạt, còn Tiểu Ngải lo việc công tác. Em không cần phải động tay động chân vào việc gì cả, cứ chuyên tâm hát cho tốt là được."

Tiểu Khâu chính là cô nương bưng bữa sáng định mang lên cho Mạc Anh lúc nãy, đúng là không đánh không quen biết. Cô thẹn thùng đẩy gọng kính dày cộp, khẽ nói: "Mạc tiểu thư, sau này mong cô giúp đỡ nhiều hơn."

Còn Tiểu Ngải, kể từ khi chứng kiến thân thủ của Mạc Anh, cả người cô đã rơi vào trạng thái cuồng nhiệt: "Cô... cô có phải là Cá Nhỏ trong phòng livestream Tiểu Nhân Ngư không? A a a, đúng là cô rồi, tôi hạnh phúc quá đi mất!"

Mạc Anh tròn mắt, kinh ngạc hỏi: "Cô là fan của tôi sao?"

Vẫn là phong cách đó, vẫn là giọng điệu quen thuộc ấy. Nghê Tâm Ngữ đỡ trán, mặc kệ gà nhà đang cùng fan tương thân tương ái, cô ôm lấy chiếc gối tựa tìm một góc sofa ngả lưng. Vì muốn bắt được con cá mặn này, cô đã mấy đêm không chợp mắt. Bên tai giờ chỉ còn tiếng ríu rít như chim non của Mạc Anh, chẳng mấy chốc cô đã gục đầu ngủ thiếp đi. Tiểu Khâu thấy vậy liền nhẹ nhàng đắp cho cô một chiếc chăn mỏng rồi đi dọn dẹp tiếp.....

"Chị ơi, chị Khâu ơi, mau lái xe đi bệnh viện thôi!" "Ơ ơ, đi ngay đi ngay!"

Nghê Tâm Ngữ bị đánh thức giữa cảnh hỗn loạn. Vừa mở mắt, cô đã thấy làn da vốn trắng mịn như cánh hoa của gà nhà mình giờ nổi đầy những nốt đỏ li ti. Cô giật mình tỉnh hẳn: "Chuyện gì thế này!"

Tiểu Ngải sắp khóc đến nơi. Thấy Cá Nhỏ cứ mặc mãi một bộ đồ nên cô mới đem quần áo mới của nhà tài trợ cho nàng mặc thử, ai ngờ đối phương hoặc là dị ứng vải, hoặc là da quá non: "Chỉ là mặc thử mấy bộ quần áo thôi mà..."

Nghê Tâm Ngữ trừng mắt nhìn hai người: "Bảo hai người chăm sóc cho tốt, vậy mà ngày đầu tiên đã để xảy ra chuyện này." Để cái tên b*nh h**n Lâu An Nhiên mà biết tiểu tình nhân của cô ta bị chăm sóc ra nông nỗi này thì chết chắc. "Lái xe mau, đưa em ấy đi bệnh viện!"

Mạc Anh vừa nghe thấy hai chữ "bệnh viện" là vắt chân lên cổ chạy thẳng lên lầu: "Không đi, không đi, tôi không đi bệnh viện đâu!"

Ba người khuyên lơn nửa ngày cũng vô dụng, niềm tin "không đi bệnh viện" của Mạc Anh kiên định như bàn thạch. Nghê Tâm Ngữ tức đến nổ phổi, chống nạnh th* d*c: "Hai đứa, lên bắt em ấy xuống đây cho chị!"

Thế là ba người rượt đuổi nhau trong biệt thự như trò mèo vờn chuột, bắt mãi không được người mà cả đám thì mệt đứt hơi. Ngay cả Tiểu Khâu thể lực tốt nhất cũng phải đầu hàng: "Chị Nghê, Cá Nhỏ chạy nhanh quá, cứ như một cơn gió ấy, không tài nào bắt kịp."

Nghê Tâm Ngữ hận không thể tóm cổ đứa trẻ nghịch ngợm này lại để cho một trận đòn. Cô từng dẫn dắt nhiều ca sĩ, ai cũng phải nghe lời cô răm rắp, chưa bao giờ gặp phải ai lì lợm như Mạc Anh. Ngay khi cô định dùng biện pháp mạnh thì từ trên lầu, một cái đầu nhỏ thò ra nhìn xuống, còn nở nụ cười ngọt ngào, hoàn toàn không ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Nghê Tâm Ngữ ngồi phắt dậy, ngoắc tay ra hiệu: "Tiểu khả ái, chúng ta không đi bệnh viện nữa. Em xuống đây, chị dẫn đi phố ẩm thực."

Mạc Anh không chút nghi ngờ, vừa nghe thấy được ăn là trượt ngay xuống cầu thang. Vừa tiếp đất, ba người lập tức ùa tới, người khóa eo, người ôm chân. Mạc Anh lúc này mới nhận ra mình bị lừa, uất ức đến mức sắp khóc: "Thả ra, nếu không tôi sẽ giận thật đấy!"

Nghê Tâm Ngữ bị lời nói trẻ con kia làm cho vừa buồn cười vừa giận: "Em nhìn người em xem... Ơ, nốt đỏ biến mất rồi?"

Tiểu Khâu và Tiểu Ngải cũng kinh ngạc, vội buông tay ra kiểm tra kỹ một lượt. Cả ba ngơ ngác nhìn nhau, hai trợ lý vẫn quả quyết với Nghê Tâm Ngữ rằng lúc nãy tình hình rất nghiêm trọng, cứ hễ chỗ nào chạm vào vải là chỗ đó nổi mẩn đỏ.

Nghê Tâm Ngữ trầm ngâm: "Tiểu khả ái, nếu mấy bộ đồ đó chất lượng không tốt, hay để chị dẫn em đi mua đồ mới nhé?"

Mạc Anh hoàn toàn không biết tại sao họ lại đuổi theo mình, thấy họ đã bỏ ý định đưa nàng đi bệnh viện mới ngoan ngoãn ngồi xuống: "Không cần đâu, tôi muốn Nhị ca làm quần áo mới cho tôi cơ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!