Cố Nghiêm nghe giọng điệu bực tức của mẹ hắn qua điện thoại làm tâm trí hắn rối loạn một mảnh, một bên bỏ hết công việc chạy xe như điên về nhà.
Ba người Mạc Đường Phong cùng Thuần Nhã và cậu ngồi quanh bàn ăn rộng rãi xa hoa, người làm dọn ra như dọn tiệc hết món này đến món khác, thực sự là không thể ăn hết nhiều như vậy được, Mạc Đường Phong cười suốt liên tục gắp thức ăn cho cậu, Nhâm Thạch nhận hết.
Ba người đang ăn thì Cố Nghiêm trở về, hắn đứng ở trước phòng bếp, nhìn chầm chầm Mạc Đường Chấn, ánh mắt phát nhiệt thô bạo mà nóng như lửa đốt, như sợ cậu chính là ảo giác của mình.
Mạc Đường Phong cùng Thuần Nhã cũng phát hiện được sự không hài hòa giữa bọn họ, ánh mắt Cố Nghiêm nhìn Mạc Đường Chấn có phần nóng bỏng khó nói, nhưng Mạc Đường Phong cũng không nghĩ nhiều, trở nên hơi lúng túng, bất quá cũng đúng ý ông, cứ để cho hai đứa hòa thuận chứ như chó với mèo ông đây cũng mệt tim lắm.
"Cố Nghiêm đói rồi phải không rửa tay xong, rồi lại đây ngồi xuống đi"
Mơ hồ Mạc Đường Phong vừa nói xong đã không thấy thân ảnh Cố Nghiêm đâu, thì ra là hắn đã chạy đi rửa rồi, như chớp mắt hắn đã ngồi yên lên ghế ngay bên cạnh Nhâm Thạch.
Thuần Nhã bất giác cứng người, con trai bà bị bệnh sao? Cử chỉ lạ như vậy?
Nhâm Thạch làm như không để ý đến hắn, vùi đầu vào ăn cơm, Cố Nghiêm vì nhìn cậu mà thất thố quên chào Mạc Đường Phong với Thuần Nhã.
Cố Nghiêm lên tiếng: "Ba, mẹ..." hắn nhìn Mạc Đường Chấn cười nhạt nói tiếp "A Chấn!"
Tiếng A Chấn này dịu dàng đầy ẩn ý của hắn làm bàn tay cầm đũa của Nhâm Thạch run rẩy, da đầu đột nhiên tê dại, khóe miệng giật giật, đương nhiên không trả lời hắn.
Khung cảnh khó thở này cũng chỉ gượng gạo vài phút rồi quay trở lại, hiếm khi Mạc Đường Chấn về nhà, phải nói là từ rất lâu rồi khi mẹ cậu mất, Mạc Đường Chấn chưa từng ăn bữa cơm như thế này với ông, Mạc Đường Phong buông đũa cảm thấy hơi nghẹn nhào, hốc mắt bỗng nhiên cay xè dọa Thuần Nhã trố mắt, cư nhiên Mạc Đường Phong cả đời uy nghiêm làm gương cho con cái ấy vậy mà lại khóc, hơn nữa vì quá vui mừng mà khóc.
Nhâm Thạch đương nhiên cũng trở nên khó xử, Mạc Đường Chấn này là con người tệ bạc như vậy sao? Dù sao ông lấy Thuần Nhã cũng chỉ vì bất đắc dĩ.
Mạc Đường Phong lau khóe mắt liên tục nói: "Ây, mất mặt quá, các con ăn đi đừng để ý đến ta..."
Cố Nghiêm âm trầm nãy giờ đột nhiên lên tiếng: "A Chấn đối xử tốt với ba một chút đi!"
Nhâm Thạch tức muốn bể phổi, Hừ! Còn cần anh nhắc chắc? Nhâm Thạch từ chối bỏ cái xưng hô đó vì đơn giản đó không phải là tên cậu.
"Dì nói người làm dọn dẹp phòng đi, từ giờ con sẽ ở đây luôn..."
Thuần Nhã: "..."
Mạc Đường Phong: "..."
Cố Nghiêm: "..."
Mơ hồ câu nói này có sức ảnh hưởng lớn, Cố Nghiêm đôi mắt sâu hút sáng lên một cách lạ thường, biểu tình trên gương mặt cũng thay đổi nhanh chóng, tảng đá đè nặng trên người bất giác nhẹ đi vài phần, khóe miệng bỗng nhiên nhếch lên một mạt ý cười khó phát hiện.
Mạc Đường Phong căn bản là mừng như điên, bốp chặt lấy cánh tay Thuần Nhã, giọng nói liền lớn hẳn: "Phòng của con lúc nào cũng sạch sẽ, không lúc nào người làm không dọn"
Thuần Nhã một bên bị đau mặt liền nhăn thành một đoàn.
Kết thúc bữa cơm gượng gạo "tràn ngập ấm cúng" này, Nhâm Thạch cũng thật mệt mỏi, bây giờ cậu liền muốn đi tắm, nhưng đồ đạc lại chẳng mang theo bên người, tối nay cậu định ở đây luôn rồi gọi người mang hành lý qua sau, Nhâm Thạch căn bản là lười về cái chòi rách nát tràn ngập hương vị khó nói ấy, tuy mấy "đàn em" theo Mạc Đường Chấn nhiều năm tiền thì ít nhiều cũng chất thành núi mà cứ thích sống bầy đàn chui rúc, căn hộ đó tụi hắn thích thì cứ để cho tụi hắn, nếu mà tụi hắn biết được Nhâm Thạch muốn về nhà chắc chắn sẽ đến đây khóc lóc một phen.
Bước vào phòng, Nhâm Thạch liền có cảm giác xa hoa ập vào mặt, khác một trời một vực cùng với cái căn hộ đóng mạng nhện đó, màu chủ đạo là màu trắng, phía trước là ga giường màu trắng bên trên có chiếc đèn chùm đính pha lê sáng chói mắt, trong phòng bật đèn hờ, Nhâm Thạch thôi ngắm nghía vội lục tung cả căn tủ gỗ trải dài cũng không thấy một bộ đồ nào cho ra hồn, nhưng rốt cuộc Nhâm Thạch cũng tìm được một cái áo thun trắng cũng quần thể thao dài, Nhâm Thạch đẩy cửa phòng tắm, tẩy rửa khoảng 15 phút thì đầu choàng khăn trắng bước ra.
Nhâm Thạch không biết làm gì vừa xoa tóc vừa xem ti vi màn hình nét đến nổi cả lỗ chân lông cũng thấy rõ ràng, Nhâm Thạch tặc lưỡi mấy tiếng, ngoài cửa bỗng phát ra tiếng gõ nhẹ nhàng.
Cậu không nghĩ ngợi mở cửa, bên ngoài xuất hiện khuôn mặt quen thuộc, khác với vẻ bề ngoài trên công ty, hắn ta mặc áo thun trắng bó sát, từng đường nét cơ bắp quyến rũ chết người của đàn ông hiện ra, hô hấp phập nhồng lên xuống kéo theo mị lực dã tính, quần đen rộng rãi, đi đôi dép trong nhà, mái tóc không vút keo thẳng lên trên nữa mà là thả tùy tiện xuống ngang lông mày, trông hắn cứ như trẻ đi vài tuổi, bàn tay hắn thoải mái đặt trong túi, ánh mắt khép hờ, bờ môi khẽ mỉm cười khó hiểu tay còn lại vịn chặt cánh cửa.
Nhâm Thạch nuốt một ngụm nước bọt, đảo ánh mắt, đừng có mà cưỡng gian ánh mắt cậu, Nhâm Thạch khẽ nói: "Có ý gì?"
Cố Nghiêm không đổi sắc mặt nói: "Sợ em không quen, anh sang ngủ cùng em!"
Nhâm Thạch rục rịch bàn tay, rất muốn lấy thước đo độ dày mặt của hắn, Nhâm Thạch cũng không thể cản được hắn, bởi vì chân của hắn chắn ngay khóe cửa có muốn đóng cũng không được, Nhâm Thạch mà nhẫn tâm thì cái chân này coi như đứt lìa.
Bỏ đi, cậu xoa xoa tóc trở lại giường ngồi, bỏ lại Cố Nghiêm không rõ tư vị gì đứng ở cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!