Chương 46: (Vô Đề)

Sáng hôm sau Nhâm Thạch 8 giờ sáng mới lết xuống giường, tối hôm qua vì không thích chật chội, cậu đã tống hết bọn Phùng Hạo đi, thật sự mấy người bọn họ cũng chả có nơi nào để đi, chắc lại lang thang đâu đó cả đêm.

Một người cậu còn có thể chấp nhận, tận một đám ngựa đực chui rúc trong một cái ổ còn ra thể thống gì nữa, tuy bọn hắn đã quen rồi nhưng Nhâm Thạch lại không thể, kể cả mùi hoocmon nồng nặc trên người bọn họ nữa.

Nhâm Thạch mới sáng sớm bị đánh thức bởi cuộc gọi điên loạn của Phùng Hạo, khi nghe xong Nhâm Thạch mặt mày nhăn nhó tỉnh cả người.

/Thuần Nhã mẹ của gã mặt lạnh đến rồi, giờ đang đứng trước cửa, bọn em có đuổi thế nào cũng không đi, Lão Đại làm sao đây?/

Một Thuần Nhã cao quý như vậy lại tìm tới tận nơi này, cũng quá thụ sủng nhược kinh rồi, Nhâm Thạch hồi lâu mới tiếp thu được, bà ta đến đây chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp.

Nhâm Thạch bật dậy, tìm đại áo mặc, bản thân mặc quần đùi ngắn, bàn tay như thói quen vùi vùi đầu tóc dài tán loạn, không hề để ý bản thân mình nhìn bần cùng thế nào, lết dép mở cửa.

Thuần Nhã phía ngoài cánh cửa đơ người ra một lúc, một lác sau mới tránh nhìn vào Mạc Đường Chấn không ngờ nó lại không để ý tới mặc mũi như vậy, khẽ nói: "Mẹ vào được không?"

Nhâm Thạch tránh mình qua một bên, ý chỉ mời Thuần Nhã vào, khuôn mặt chẳng có tia cảm xúc gì.

Mấy người Phùng Hạo phía sau rục rịch muốn bước vào, dọa Thuần Nhã xanh mặt, ánh mắt như cầu xin hướng về phía Nhâm Thạch, Nhâm Thạch liếc bọn họ, bọn họ biết điều liền ở ngoài chờ.

Nhâm Thạch ngồi hẳn lên sofa, cẳng chân gác lên bàn, lưng tựa ra đằng sau, ngáp dài ngáp ngắn như không có sự hiện diện của Thuần Nhã.

Thuần Nhã nhìn xung quanh căn phòng, rất muốn ngồi xuống an ổn nói chuyện, nhưng không, chỗ này làm gì có nơi nào để ngồi, sàn nhà bẩn đến nổi không dám nhìn thẳng, sofa đầy bụi bẩn nên bà đứng hồi lâu vẫn không nhúc nhích.

Nhâm Thạch phát bực: "Có gì mau nói đi"

"Đây là cái nơi nào nhìn con xem đã không chăm sóc tốt cho bản thân rồi còn nuôi một đống người, tại sao không chuyển về nhà?"

Nguyên chủ hận nhất là mẹ con Cố Nghiêm, hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ cũng chính là đá mẹ con nhà Cố Nghiêm đi, cái này thật rắc rối, ở đây cậu với hắn lại là kẻ thù.

Khi nghe câu nói này Nhâm Thạch vẫn không biết nói như thế nào, nhân cách của Mạc Đường Chấn cũng tốt nhưng ai bảo bà ta xen vào lấp đi khoảng trống của mẹ nguyên chủ chứ, Thuần Nhã đến không đúng lúc rồi, có phải là tống hai mẹ con Cố Nghiêm đi cậu mới có thể rời khỏi thế giới này chứ, Cố Nghiêm hắn sẽ đi chứ?

Nhâm Thạch thật phiền não, thái độ cũng không tốt lắm: "Vì trong nhà có mấy người đấy!"

Thuần Nhã biến sắc, tức giận nhưng cũng chỉ để trong lòng, không vòng vo nữa mà vào vấn đề chính: "Mạc Đường Phong chiều con không giáo huấn con nhưng hôm nay mẹ sẽ nói cho rõ ràng, con muốn làm gì mẹ cũng được nhưng tại sao cứ nhất thiết phải là anh trai con, con là cái dạng gì cũng được nhưng Cố Nghiêm nó cũng có sự nghiệp của nó, tương lai của nó bị con hủy hoại chỉ vì sự ngông cuồng của con, Mạc Đường Chấn con lớn như thế này rồi tại sao vẫn hành xử trẻ con như thế?"

Nhâm Thạch: "..."

Nhâm Thạch căn bản là lười nói, cái này là bắt buộc phải như vậy đó, bà không hiểu đâu, cậu không muốn nói nhảm không hồi kết với Thuần Nhã nữa nên đã gọi Phùng Hạo, bảo cậu ta tiễn khách.

Phùng Hạo đưa Thuần Nhã ra tới cửa nhưng bà ta vẫn mắt trừng lớn về phía Nhâm Thạch, đột nhiên không cẩn thận vấp phải bậc thèm cả người như lá liễu ngã nhào xuống đất, Phùng Hạo hoảng hồn định đỡ bà ta dậy nhưng Thuần Nhã lại hất tay hắn ra, ánh mắt ẩn đỏ.

Phùng Hạo: "..."

Nhâm Thạch liếc mắt nhìn bọn "săn ảnh kín đáo" ngoài kia thì tặc lưỡi, xem ra không giống như tưởng tượng, có mục đích như vậy càng tốt.

Vì ảnh khuất nên góc này nhìn như thế nào cũng thấy Phùng Hạo đẩy Thuần Nhã xuống, Mạc Đường Chấn ở trong nhà nhìn ra đầy kinh thường?

Sau khi Thuần Nhã thu hoạch được bội thu thì chạy biến, Nhâm Thạch cũng muốn đến một nơi, lần này chỉ có một mình cậu đi.

Tập đoàn lớn nhà họ Cố, đỗ xe vào bãi, Nhâm Thạch lại bị ngăn ở bên ngoài.

Người đàn ông kính cẩn nhìn cậu nói: "Mạc Thiếu xin hỏi ngài có hẹn trước với Cố Tổng không?"

Cần phải hẹn trước?

"Tôi là em trai của Cố Nghiêm vào đây cần phải hẹn trước à, tôi không thích đợi lâu, anh mau đi báo cho anh ta đi"

Ngay lập tức có một người khác chạy đến thì thầm gì vào tai người đàn ông này, người đàn ông này lập tức mở đường cho cậu vào hơn nữa còn rất hối lỗi.

"Xin lỗi đã để Mạc thiếu chờ lâu"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!