Phùng Hạo tới giờ chưa hề động vào một chút rượu ở đây, lườm cháy nắng về phía đám người trên tay không biết liêm sỉ cầm ly rượu Cố Nghiêm chuẩn bị kia, làm bọn họ thất kinh bỏ xuống, miệng liên tục cười như mấy gã hề, thật sự bọn họ không phù hợp với nơi này, ở đây quá sức giả tạo cơ hồ người nào cũng mang một lớp mặt nạ đáng kinh.
Lâm Phó là kẻ lý trí thứ hai nhận ra hành động đứng dậy bất thường của Lão Đại, chẳng lẽ đây là dấu hiệu của Lão Đại, thời cơ đến rồi, cũng phải! Ai mà chịu được khi mấy người chói mắt này làm trò chướng mắt trước mặt mình cơ chứ.
Bọn người của Nhâm Thạch đột nhiên đứng lên hết, không khí vui vẻ chẳng mấy chốc lặng ngắt, tâm điểm không phải là đôi phu thê trên kia mà mấy người chói mắt bọn họ.
Chuyện này là sao?
Mạc Đường Phong đứng trên lễ đường lặng lẽ tứa mồ hôi, Thuần Nhã một bên cũng sắc mặt đại biến không khác gì, nếu mà Mạc Đường Chấn gây chuyện ở đây thì xong đời rồi, mặt mũi ba đời nhà ông cũng không biết giấu đi đâu
Là sơ suất của ông, trước đó đã không bảo người thu xếp cầm chân Mạc Đường Chấn thì đã không đến cớ sự này, dù nó có là cái dạng gì đi nữa thì đó cũng là con trai duy nhất của ông, ông không nỡ để nó chịu ủy khuất, khuôn mặt Mạc Đường Phong lo lắng đến phát rầu.
Tiếng vỗ tay chúc mừng vội im bặt, Nhâm Thạch đến đây với mục đích rõ ràng, cậu muốn san bằng chỗ này lắm rồi nhưng bây giờ Nhâm Thạch cũng chỉ nhìn xoáy sâu vào mắt Cố Nghiêm trên lễ đường, xem thử trong đó phản phất hình bóng cậu không, đến Nhâm Thạch mỗi khi hắn xuất hiện đều bị rung động mãnh liệt thì chắc chắn là hắn cũng cảm nhận được, trải qua ba thế giới chẳng lẽ không đủ để hắn nhận ra sao?
Rốt cuộc thì ai là người đằng sau hắn? Tại sao lại khiến hắn mất đi trí nhớ? Là tại vì cậu sao?
Không có câu trả lời nào, chính Nhâm Thạch cũng một tầng mông lung, cậu không cho phép người bước vào trái tim mình lại tục tằn trước mặt cậu, nén lửa giận trong lòng, nếu hắn dám tiến lên một bước thì Nhâm Thạch sẽ san bằng chỗ này.
Liên tục có tiếng người khẽ nói chuyện:
"Mạc Đường Chấn quá ngông cuồng rồi thật sự là không để Cố Nghiêm vào mắt"
"Ta thấy hắn rất soái, nhìn khí tức Alpha trên người hắn đi, đây đúng là kiểu người ta thích..."
"..."
Cố Nghiêm khẽ khựng lại, ý vị sâu xa nhìn thẳng vào mắt cậu, bàn tay bỏ vào túi quần bóp chặt điện thoại, lực đạo như nặng ngàn cân, một mạt chua xót dâng lên hình như hắn đùa hơi quá, hắn nhìn cử chỉ nhất động của cậu, sự tức giận vô cớ này thật buồn cười, nhưng vẻ mặt hắn lại không có biến động gì.
Nhã Tĩnh đứng đối diện Cố Nghiêm đang đợi hắn nắm tay cô tới lễ đường, nhận thấy sự im lặng của Cố Nghiêm làm cô sợ xanh mặt, nếu như Cố Nghiêm không bước tới thanh danh Nhã Tịnh từ đây nát bét, dù cô không chú ý hình tượng nhưng gia đình cô rất coi trọng mặt mũi.
Không phải Cố Nghiêm định từ hôn chứ?
Đây cũng là ranh giới cuối cùng cho Cố Nghiêm, nếu hắn bước lên thì cậu sẽ không để yên, bất luận hắn có mất trí nhớ hay không, tất cả là tại thiết lập thế giới chết tiệt của hệ thống.
"Phực___" dây thần kinh cuối cùng của Nhâm Thạch cũng đứt, Cố Nghiêm thật sự bước lên, một đường đi đều nhìn cậu không rời mắt.
Nhưng hoàn toàn ngoài dự đoán của Nhâm Thạch, Cố Nghiêm không phải tiến tới Nhã Tịnh mà là hắn tiến tới lấy Micro.
Cố Nghiêm một đường đi rất lưu loát, giọng nói trầm thấp truyền đi khắp lễ đường: "Kết thúc đi!"
Khung cảnh đột nhiên cứng đờ vài giây, bọn họ đều hít một ngụm khí lạnh, đến cả Nhâm Thạch cũng ngơ ngác.
Kết thúc đi trong lời Cố Nghiêm nói là kết thúc cái gì?
Mạc Đường Phong thấy tình cảnh biến đổi vội vàng lên tiếng: "Kết thúc cái gì?"
Cố Nghiêm nhìn ông nhã ra hai từ chấn động: "Hôn lễ"
Tiếng người nháo loạn bên dưới không ngớt, chuyện này là như thế nào?
Thuần Nhã tức giận tiến lên đứng bên Nhã Tịnh: "Chuyện này mà con cũng dám đem ra đùa giỡn sao?"
Ngược lại Nhã Tịnh chẳng có một tia cảm xúc, giống như đã lường trước được sự việc chỉ là nó diễn ra quá nhanh thôi.
Cố Nghiêm không trả lời Thuần Nhã, hắn nhìn Nhã Tịnh nói: "Xin lỗi"
Nhã Tịnh khẽ cười đáp lại, nụ cười như thiên sứ, cũng không có vấn đề gì hết, cô cũng đâu có thích hắn, nhưng Nhã Tịnh lấy hết can đảm hỏi hắn một câu.
"Có thể cho tôi một lý do không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!