Chương 24: (Vô Đề)

Nhâm Thạch lâm vào trầm tư một lúc sau mới đáp lại: "Chuyện đã lâu rồi ta không muốn nhắc lại"

Đàm Liệu Thạch vừa nâng cốc trà lên điệu bộ hơi cứng ngắt, đây là phớt lờ câu hỏi của hắn sao?

Hắn nâng mắt lên nhìn y, ánh mắt khẽ lướt qua một mảnh nhiễm máu từ ngực kia, có hơi bực bội trong lòng, bàn tay miễn cưỡng từ ngực lấy ra bình dược thẩy lên bàn: "Ngươi bôi vào đi"

Nhâm Thạch nhìn hắn mấy giây, cười thầm trong lòng nhưng ngoài mặt lại là không quan tâm, y vẫn thản nhiên buông đũa gắp thức ăn

"Đàm giáo chủ thật có nhã hứng, theo dõi ta tới tận Chu Phủ, còn rảnh rỗi đỡ đao cho ta, ơn này phải cảm tạ rồi coi như trả ơn bàn này ta mời, tiền phòng ta trả"

Đàm Liệu Thạch không thể giả ngây ngô nữa rồi, xem cái điệu bộ thản nhiên của y làm hắn tức điên, quan tâm của lại trở thành trò cười, gằn từng chữ: "Ngươi xem ta là khất cái à không thể trả nỗi tiền phòng à?"

Nhâm Thạch lưu manh cười thối thây: "Vậy phải làm sao ta, để ta trả mới đúng đạo lý chớ?"

Ngay tức khắc không khí trong phòng như rớt xuống âm độ, Đàm Liệu Thạch cười âm hiểm phất tay áo, một giây sau đã xuất hiện trước mặt Nhâm Thạch, hắn khẽ đưa bàn tay nắm lấy khuôn cằm gọt dũa góc cạnh của Nhâm Thạch, âm thanh phát ra trầm thấp đầy dụ hoặc, phả hơi nóng mang theo hương trà hoa lài nhàn nhạt vừa mới uống: "Một mạng đổi tiền phòng thì quá lời cho ngươi rồi"

Nhâm Thạch đối diện gần như vậy y thầm cả kinh trong lòng, tránh né ánh mắt sáng ngời của Đàm Liệu Thạch, khó khăn trả lời từng chữ: "Vậy... ta phải... làm sao?"

Đàm Liệu Thạch như nghe được câu trả lời khuôn mặt tươi tốt hẳn lên, vác y văng lên giường gỗ, cả người nằm đè lên người y, cả khuôn mặt ép sát vào mặt y, bờ môi mỏng từ tính vang lên mấy chữ mơ hồ: "Như thế này được không?"

Một trận xoay chuyển làm cho Nhâm Thạch choáng váng đầu óc, chưa định hình được thì bị sức nặng của Đàm Liệu Thạch đè lên có chút không hô hấp được, tim trong lồng ngực 'bang bang' kêu gào, có phải là quá nhanh rồi không, Nhâm Thạch nhiều lần cũng đồi bại suy nghĩ mấy cái đen tối giữa y với hắn, nhưng đó chỉ là suy nghĩ điên khùng suy đồi, bây giờ trước mắt có hơi không tiêu hóa được.

Khoan! Có phải là y suy nghĩ quá nhiều rồi không?

Đàm Liệu Thạch thấy khuôn mặt đỏ bừng của người dưới thân thì khẽ híp mắt, y không có vùng vẫy như hắn nghĩ nhỉ, mà còn.... còn rất thuần phục, ha ha, hắn cũng bị suy nghĩ của hắn làm cho cười ngất, khuôn mặt của y rất đỗi bình thường không có điểm nhấn gì cả nhưng lại tim hắn chấn động một lúc lâu, khuôn miệng Đàm Liệu Thạch bỗng nhiên ghé gần xuống.

Nhâm Thạch hốt hoảng nhắm tịt mắt lại.

Đàm Liệu Thạch thấy biểu cảm của y như vậy bất giác vui mừng trong lòng, ấy vậy mà lại dứt khoát đặt môi xuống, hai cánh môi nhẹ nhàng đặt xuống, lúc đầu chỉ là lướt nhẹ qua, một lúc sau lại như có dòng lửa nóng rực chạy dọc toàn thân hai người, vì thế Đàm Liệu Thạch không hiểu sao lại càng điên cuồng hơn như mật ngọt mà vỗ về, liên tục đắm sâu vào không lối thoát, bầu không khí vang lên tiếng thở dốc ám mụi.

Chưa được nửa khắc thì Đàm Liệu Thạch bị hành động thô bạo của mình làm cho giật nẩy khẽ buông y ra.

Mùi hương hoa lài thoang thoảng vẫn còn động lại nơi khóe miệng Nhâm Thạch, y hơi thở dốc ánh mắt mông lung nhìn Đàm Liệu Thạch, đỏ gắt như người say rượi chỉ là đặt vào tình cảnh của y thì là say tình.

Đàm Liệu Thạch bật ngồi dậy, ổn định nhịp thở, nhìn khuôn mặt mập mờ của y hắn thật sự không kìm lòng được, tưởng chỉ là vui đùa ai ngờ hắn làm thật, hương vị này coi như cũng không tồi.

Từ trên giường, nhận ra tư thế mời gọi của mình Nhâm Thạch mất mặt muốn chui rúc ngay xuống gầm giường, Nhâm Thạch cũng ngồi dậy, không khí bỗng chốc lạnh ngắt thay thế cho không khí ám muội ban nãy.

Nhâm Thạch nhíu mày nhìn Đàm Liệu Thạch tự dưng âm trầm, y chửi thề, bị đa nhân cách à, ăn đậu hũ của ông cho đã rồi giờ chối bỏ trách nhiệm?

Chỉ thấy Đàm Liệu Thạch vẫn ngồi ở trên giường, khuôn mặt không rõ cảm xúc: "Ngươi nói ngươi thích ta?"

Nhâm Thạch không phủ nhận: "Ừ"

"Tại sao?"

Nhâm Thạch suy nghĩ, chớp mắt liền nói: "Nhất kiến chung tình đi"

Đàm Liệu Thạch quay lại nhìn y, tựa hồ như không chấp nhận đáp án này, hắn hỏi tiếp: "Vậy... ngươi nói người trong bức tranh kia là ngươi?"

Nhâm Thạch suy tư, sến rện nói: "Có thể là ta mà cũng không phải là ta, ngươi... cứ xem như ta với ngươi là tình duyên kiếp trước đi, ông trời đã định sẵn ta và ngươi nhân duyên nhiều kiếp, không xa không rời"

Không xa không rời!!!

Đàm Liệu Thạch như có điều suy nghĩ lặp đi lặp lại câu nói này, có chút ngốc lăng, bàn tay bấu chặt vào gốc chăn, ở bên y hắn cứ cảm thấy quen thuộc đến kì lạ, nhưng như nghe y nói hắn mới cảm thấy kì diệu, tình duyên kiếp trước sao? đường đường là đại ma đầu người người kính sợ bây giờ lại ray rức vì một nam nhân, một lúc sau hắn mới run rẩy nói: "Trở về ma giáo với ta đi"

Mơ hồ một ngàn câu từ cũng không bằng một câu trở về ma giáo với ta của hắn, Nhâm Thạch cảm động muốn muốn chết, choàng qua vai Đàm Liệu Thạch vui sướng nói: "Đi thôi"

"Mai rồi hẵng đi"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!