Chương 8: (Vô Đề)

Khí Xung Tinh Hà

Tác giả: Lê Thiên

Người dịch:

Nguồn: feiku.

Tần Vô Song trở lại Võ đồng viện là việc ngoài dự liệu của rất nhiều người.

Càng làm cho bọn họ ngạc nhiên hơn chính là Tần Vô Song đột nhiên thay đổi phong thái. Tần Vô Song ngày trước thấy người nào cũng buồn bực không vui, suốt ngày trưng bộ dáng thâm cừu đại hận.

Lúc này Tần Vô Song khuôn mặt lộ vẻ mỉm cười vô hại, không tận lực lấy lòng người nào, cũng không tận lực gây bất hòa, xa lánh người nào. Làm cho mọi người có giảm giác siêu nhiên lãnh đạm.

So với bộ dáng tự ti tự bế, thậm chí là quá khích trước kia dường như hắn đã thoát thai hoán cốt. Bất luận là trong sinh hoạt tập thể hay là lúc túm năm tụm ba đều có vẻ ung dung tự nhiên.

Đương nhiên trong mắt của các võ đồng, phong thái ấy biến thành một hành vi giả bộ. Chúng cảm giác thái độ như kẻ bề trên coi rẻ chúng sinh, siêu nhiên thoát tục này chỉ có siêu cấp quý tộc đệ tử mới có được. Ngươi chỉ là một hàn môn đệ tử, dựa vào cái gì mà có thể chơi đùa như thế?

Người đầu tiên phát hiện ra biến hóa này tất nhiên là Võ đồng viện viện trưởng Kim Bất Dịch. Sau khi trở về từ Tần gia trang, hắn vẫn nhớ kỹ chuyện này.

Hắn quyết định tìm Tần Vô Song nói chuyện để tìm hiểu ngọn nguồn.

Quá giờ ngọ, Tần Vô Song đang ở trong túc xá thì viện trưởng sai hạ nhân gọi hắn đi.

Tần Vô Song cười thầm, biết Kim Bất Dịch đã thiếu kiên nhẫn. Hắn quay về Võ đồng viện được nữa tháng luôn bảo trì trầm tĩnh, ngược lại Kim Bất Dịch đã lộ sự cấp bách.

Lần trước Kim Bất Dịch gọi hắn trở lại Võ đồng viện, Tần Vô Song đã đoán được hắn cấu kết với thế lực thù địch. Đến tám chín phần mưu đồ đem trường quyết đấu lần trước tái diễn.

Tần Vô Song quả thực muốn xem Kim Bất Dịch này rốt cuộc có thể vô sỉ đến mức độ nào.

Đến gần phòng viện trưởng, liếc mắt là nhìn thấy người đứng đầu Võ đồng viện, Kim Bất Dịch viện trưởng.

Kim Bất Dịch luôn thích mua danh chuộc tiếng, tự cho mình là thanh cao, tự xưng "nhất phiến đan tâm" Kim Bất Dịch. Chiêu bài quảng cáo chính mình phong nhã thanh cao.

Bất quá quảng cáo thì quảng cáo, sự thật thế nào cũng không ngăn được miệng lưỡi thiên hạ đàm tiếu.

- Tần Vô Song, ngươi đã đến rồi.

Kim Bất Dịch vẻ mặt nghiêm túc, không nhìn ra một chút hỉ hộ. So với vẻ nhiệt tình quan tâm tại Tần gia trang một tháng trước quả thật là hai sắc mặt hoàn toàn bất đồng.

- Vâng.

Tần Vô Song không muốn nhiều lời cầu cạnh hắn làm gì. Từ lần trước thấy cách xử lý kết quả quyết đấu, hắn đối với vị viện trưởng này căn bảo không kỳ vọng bất cứ sự trông cậy nào.

- Thương thế trên đầu đã hoàn toàn hồi phục sao?

Kim Bất Dịch ngữ khí biến hóa.

Kim Bất Dịch lần thứ hai hỏi về vấn đề này, Tần Vô Song đương nhiên sẽ không ngây thơ, khờ khạo đến nỗi cho rằng "quan tâm" này là thật hay giả. Hắn chỉ thản nhiên ứng phó một câu:

- Tất cả đều ổn.

Kim Bất Dịch đánh giá Tần Vô Song, bắt gặp thái độ điềm nhiên không màng thế sự. Ánh mắt hắn lại càng trở lên nghiêm khắc nhìn chằm chằm Tần Vô Song, phảng phất như muốn nhìn thấu người trước mắt.

Tần Vô Song nở nụ cười:

- Viện trưởng đại nhân, trên mặt ta có gì sao?

Kim Bất Dịch cười khan, nhưng tâm trạng cực kỳ ảo não. Lão quả thực nhìn không thấu tâm tư võ đồng nho nhỏ này. Làm viện trưởng ba mươi năm lão chưa từng gặp qua tình huống này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!