Chương 6: (Vô Đề)

Khí Xung Tinh Hà

Tác giả: Lê Thiên

Người dịch:

Nguồn: feiku.

Tần Liên Sơn cố gắng áp chế nộ hỏa, trầm giọng nói:

- Cẩu Thánh các hạ. Nghe khẩu khí của ngươi chẳng lẽ biết bốn năm sau Tần gia ta chắc chắn suy sụp?

Cẩu Thánh dựa người lên ghế, chậm rãi nói:

- La Giang quận hai mươi năm nay xuất hiện không ít thế lực mới, có tư cách chiếm một vị trí quý tộc cũng chỉ có bảy tám nhà. Bất quá cả La Giang quận chúng ta, số quý tộc lớn nhỏ đủ tư cách lên tới ba mươi nhà. Quả thật đất chật người đông. Nhìn Ngưu chưởng quỹ tiệm thuốc Đông Lâm trấn các ngươi cũng là thế lực mạnh, Liên Sơn huynh cảm thấy người này có tư cách không? Tình huống Tần gia hôm nay tin tưởng tộc trưởng huynh rõ ràng hơn Cẩu mỗ nhiều.

Tần Liên Sơn vô cùng giận dữ nhưng vẫn mạnh mẽ áp chế, lặng lẽ buông chén trà trên tay xuống.

- Nói về " Gia tộc luận phẩm" tổ tiên Tần gia ta cũng trải qua hơn hai mươi lần. Có tư cách tham gia cùng Tần gia khi đó cả La Giang quận còn chưa có mấy nhà. Sóng to gió lớn nào Tần gia ta chưa chưa gặp qua. Công việc phẩm luận do Chân võ thánh chủ trì, tất cả đều do Hoàng đế bệ hạ ủy nhiệm. Người nào có tay dài với cả tới Chân võ thánh đây?

Tần Liên Sơn trả lời không kiêu ngạo không xiểm nịnh. Tuy biết rõ tình huống khó khăn của gia tộc nhưng người mạnh mẽ như hắn lẽ nào lộ vẻ khiếp sợ trước mặt người ngoài?

Cẩu Thánh cười khan hai tiếng, ánh mắt cổ quái nhìn Tần Liên Sơn. Ánh mắt này thậm chí có chút càn rỡ, ngay cả giọng điệu cũng đổi khác.

- Liên Sơn lão đệ. Không phải ta nói ngươi. Tần gia quả có chút truyền thống. Bất quá đều là chuyện đã qua. Ngươi không phải không biết cái gì gọi là " phong thủy chuyển dời" chứ? Đầu năm nay, phẩm luận quan viên có công bằng hay không cũng không dựa vào đạo đức tu dưỡng. Ngươi cho rằng Hoảng đế bệ hạ thật sự quan tâm tới phẩm luận quý tộc tại quận thành nho nhỏ này sao? Ở nơi này khôn sống dại chết, ai mạnh người đó thắng.

Người nào mạnh hơn có thể lên đài, vì quốc gia cống hiến, đây chính là nguyên tắc. Ai quản ngươi dùng thủ đoạn gì? Truyền thống tại Bách Việt quốc ta thật sự không đáng giá,.

Tần Liên Sơn có thể nhẫn nhịn nhưng nghe những lời này sắc mặt đại biến, không nhịn được phất tay áo:

- Cẩu Thánh các hạ. Ta nghĩ các hạ không phải chỉ đường sáng mà muốn Tần gia đi vào ngõ cụt, đúng không?

- Sảng khoái.

Cẩu Thánh cũng không khách khí đứng lên châm chích.

- Liên Sơn lão đệ. Thứ cho ta nói thẳng. Lần " Gia tộc luận phẩm" tiếp theo Tần gia các người khẳng định lạc phẩm. Ta tin tưởng ngươi còn rõ tình cảnh Tần gia hơn ta. Một khi lạc phẩm, vứt bỏ thân phận quý tộc, Tần gia các ngươi sẽ trở thành mây khói. Ta nghĩ, ngươi cũng không muốn khi đó trắng tay, sống trong cảnh nghèo túng chứ?

- Nói nhảm...

Tần Liên Sơn không ngừng cười lạnh, trả lời mỉa mai:

- Nghe ra Cẩu Thánh các hạ rất quan tâm tới Tần gia chúng ta. Nếu tốt bụng như vậy không ngại nói thẳng ra, không nên để trong lòng.

Cẩu Thánh không kiêng nể cười ha ha, Tần Liên Sơn càng tức giận, hắn càng đắc ý.

- Vẫn là câu nói lúc trước, Tần gia chủ động rời bỏ địa vị, Hứa gia sẽ đảm bảo cơm no áo ấm. Nếu không bốn năm sau ngươi sẽ nhà tan cửa nát.

Cẩu Thánh thẳng thắn, mười phần ác ý bồi thêm.

- Đường nhiên, không biết Tần gia có thể chống đỡ được tới bốn năm sau hay không?

Tần Liên Sơn liếc mắt nhìn Hứa Tứ Hải, thấy người này vẫn nhàn nhã tự nhiên, căn bản không để phản ứng của hắn vào mắt.

Hào môn Hứa gia là một trong ba thế lực tại La Giang quận thành, quả thật không phải Tần gia có thể so sánh. Chỉ bằng lực lượng bản thân Hứa Tứ Hải này cũng có thể khiến Tần gia sụp đổ.

Hít một hơi, có thứ cần nhẫn nhịn nhưng cũng có thứ không thể nhẫn nhịn.

Rắc...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!