Khí Xung Tinh Hà
Tác Giả: Lê Thiên
Nhóm dịch: black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvanda
Tần Vô Song vốn đã cảm thấy sự xuất hiện của Tây Môn Thiên có chút gì đó kỳ quái. Nhưng bây giờ thì hắn hoàn toàn có thể khẳng định. Xem ra chuyến viếng thăm lần này của Tây Môn Thiên chẳng có gì tốt đẹp mà mang theo ý hỏi tội nhiều hơn.
Đạt Hề Hằng không đợi con trai kịp trả lời, mỉm cười nói:
- Là lời đồn ác ý thôi mà, Tây Môn công tử đừng để bụng.
Tây Môn Thiên cũng mỉm cười nói:
- Chỉ là lời đồn đại ác ý thôi à? Vậy chuyện con cháu Hàn môn tham gia vào bữa tiệc hôm nay cũng là lời đồn đại?
Không khí trong sảnh bắt đầu trở nên căng thẳng. Câu nói của Tây Môn Thiên như một đám mây u ám che phủ toàn bộ mọi người.
Đạt Hề Minh bị ánh mắt của Tây Môn Thiên khóa chặt nhưng chẳng hề hoảng sợ, bình thản nói:
- Chuyến viếng thăm lần này của Tây Môn công tử, chúc mừng là giả, hỏi tội là thật, có đúng không?
Tây Môn Thiên lạnh lùng:
- Thiên kim tiểu thư của Tây Môn Đại phiệt đã hạ mình đồng ý gả đến đây thì không thể để cho người khác làm cái chuyện chiêu tam mộ tứ. Không phải là ngại tranh giành, ngại ghen tuông gì, mà ngại mất mặt Tây Môn Đại phiệt chúng ta. Không lẽ ngươi không biết rằng chỉ cần có lời đồn đại thôi là đã bất kính với Tây Môn Đại phiệt chúng ta rồi, huống hồ lại là sự thật?
Nói đoạn hắn đứng bật dậy, nhìn Tần Tụ với ánh mắt cực kỳ đáng sợ, tắc lưỡi bình luận:
- Mặc dù là con nhà Hàn môn nhưng nhìn cũng khá thuận mắt, bảo sao Đạt Hề công tử không thể không thất thần lạc phách cho được. Đạt Hề Tộc trưởng, chuyện này ngài không cần phải chống chế nhiều, ta chỉ muốn nghe một câu duy nhất, sau này ngài định tính sao?
Đạt Hề Hằng làm sao mà ngờ được Tây Môn Thiên lại đi thẳng vào vấn đề chính, chẳng thèm nể nang gì như vậy. Nên trong chốc lát cũng chưa biết nên giải thích ra sao.
Nhìn thái độ của ba huynh đệ Hứa Chu, ông lờ mờ hiểu ra rằng chuyện này là do bọn họ đứng sau dùng kế ly gián. Dù sao cũng là người đứng đầu một Thế gia, ông không thể hoảng loạn được:
- Tây Môn công tử, về chuyện hôn ước của hai gia đình chúng ta, Đạt Hề Thế gia chúng tôi sẽ vẫn tiến hành như kế hoạch, đến thời điểm nhất định sẽ hoàn hôn, tuyệt đối không cô phụ tiền ước.
Tây Môn Thiên bật cười ha hả nhưng khẩu khí thì lạnh như băng:
- Vấn đề bây giờ không phải chuyện hôn ước tiếp tục hay không mà là ngài định xử lý cái lời đồn đại ấy thế nào.
Đạt Hề Hằng vẫn ra sức nhũn nhặn, trầm giọng nói:
- Tây Môn công tử có cao kiến gì không?
Tây Môn Thiên lạnh lùng nói:
- Nếu nghe theo ta, hai nhà các ngươi sẽ bình yên vô sự. Bằng không tất cả hậu quả Đạt Hề Thế gia các ngươi phải tự gánh chịu.
Đúng là một lời uy hiếp lộ liễu. Đạt Hề Hằng dù giận nhưng nét mặt thì vẫn hết sức bình thản, nhẹ nhàng nói:
- Mời ngài cứ nói.
- Tốt!
Tây Môn Thiên khoát tay:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!