Khí Xung Tinh Hà
Tác Giả: Lê Thiên
Nhóm dịch: black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvanda
Bước đi trong đại sảnh rộng lớn, tự nhiên Tần Vô Song cảm thấy vô vị kinh khủng. Tất cả cũng chỉ vì sự xuất hiện của Vân Khinh Yên mới khiến hắn có cái cảm giác này.
Mà cả đại sảnh này đâu đâu cũng thấy bọn con cháu quý tộc. Người nào cũng cùng một vẻ mặt, kẻ nào cũng ra sức thể hiện sự nông cạn, nhàm chán của mình.
Kẻ quyền cao chức trọng thì ngạo mạn phô trương của quyền cao chức trọng. Kẻ có tí chút địa vị thì cũng cố giễu võ giương oai cho giống người có địa vị. Bất luận là lời nói hay cử chỉ đều vô cùng nhàm chán. Đâu đâu cũng là những biểu hiện nực cười của sự ưu việt.
Đúng lúc này thì Đạt Hề Minh không biết từ đâu vội vã bước tới. Nhìn thấy hai tỷ muội Tần Vô Song thì nét mặt ưu phiền mới giãn ra đôi chút, bước lại gần, nói:
- Vô Song huynh đệ.
Phía sau Đạt Hề Minh lại xuất hiện thêm một tốp thanh niên nam nữ trẻ tuổi nữa. Đám người này đang xúm quanh một cô gái trẻ ước chừng nhỏ hơn Tần Tụ chừng một, hai tuổi. Cô gái này mặt mũi có nét gì đó cũng khá giống huynh đệ Đạt Hề Minh, nếu đoán không lầm thì đây chính là nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay, tiểu thư Đạt Hề Nguyệt.
- Vô Song huynh đệ, Tần Tụ tiểu thư, đây là xá muội Đạt Hề Nguyệt. Nhị muội, đây là huynh muội Tần gia ở trấn Đông Lâm.
Đạt Hề Nguyệt vui vẻ gật đầu, mỉm cười nói:
- Đa tạ hai vị đã đến ủng hộ Nguyệt nhi. Mời ngồi.
Đồng thời quay sang nhìn Tần Vô Song, nói:
- Đại nhân vật mà Đại ca và Tam đệ ta hết lời ca ngợi, không ngờ lại còn trẻ đến vậy.
Ở trên người Đạt Hề Nguyệt không hề có vẻ đỏng đảnh, xấc xược của thiên kim tiểu thư mà ngược lại còn có vài phần hào khí giang hồ. Kiểu khí chất này rất khó tìm thấy ở những cô gái bình thường.
- Đạt Hề tiểu thư khách khí rồi.
Tần Vô Song đáp lời.
Đám thanh niên nam nữ phía sau Đạt Hề Nguyệt đều là bạn học của cô ở Xích Mộc Võ Viện. Ai ai cũng xuất thân bất phàm, hay chí ít cũng là con cháu Hào môn. Trong số đó còn có mấy tên là con cháu Thế gia nữa.
Nhìn thấy huynh muội Đạt Hề Thế gia tỏ ra khách khí với người thiếu niên ăn vận phục sức Hàn môn kia, hết thảy đều tỏ vẻ kinh ngạc.
Có mấy gã con cháu Hào môn thì ghen tỵ thấy rõ. Bọn họ bày ra trăm phương ngàn kế hòng lấy lòng Đạt Hề Nguyệt vậy mà cũng chưa bao giờ được cô ta đối xử khách khí đến vậy. Tên tiểu tử Hàn môn này dựa vào đâu mà lại nhận được đãi ngộ kiểu ấy chứ?
- Ha ha ha, Nguyệt tiểu thư, hai vị con cháu Hàn môn này là người quận La Giang sao?
Một gã nhăn nhăn nhở nhở góp lời, khẩu khí đầy vẻ trêu tức.
Đạt Hề Nguyệt nhìn Tần Vô Song đầy vẻ ái ngại, quay đầu nói:
- Đỗ Tường, ngươi nên đi uống thêm vài ly rượu và bớt nói linh tinh đi.
Tên Đỗ Tường đó vốn dĩ muốn mượn cơ hội này để bắt chuyện với Đạt Hề Nguyệt, ai ngờ lại bị làm cho mất mặt. Hắn bực bội liếc xéo Tần Vô Song một cái, miệng động đậy nhưng lại chẳng dám nói thêm điều gì.
Đạt Hề Minh cũng cảm thấy ái ngại vô cùng. Đám thanh niên này thực sự tinh lực quá thịnh, kẻ nào cũng muốn tranh thủ cơ hội mọi lúc mọi nơi để thể hiện mình.
Hắn đột nhiên cất lời:
- Đúng rồi, Nhị muội, hai bạn học của muội, một người tên Diệp Phong, một người tên Lăng Thiên, họ vì có việc gấp nên đã phải rời quận La Giang rồi. Bọn họ nhờ ta chuyển lời đến muội lời xin lỗi, sau này sẽ đền bù lại trọng lễ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!