Chương 43: (Vô Đề)

Khí Xung Tinh Hà

Tác Giả: Lê Thiên

Nhóm dịch: black

Biên: NguyenDuy84

Nguồn: Vipvanda

Thông tin về Diệp Phong và Tần Vô Song, thông qua sự phong tỏa của Đạt Hề Minh không hề lan truyền ra bên ngoài phạm vi quận thành La Giang.

Nhưng thiên hạ này làm gì không có bức tường nào không lọt gió cơ chứ. Đặc biệt là ở Chân Võ Thánh Địa. Đừng nói là chỉ một quận thành La Giang nho nhỏ, mạng lưới tình báo của bọn họ cũng vô cùng dày đặc, dày đến nỗi chẳng có thông tin nào lọt qua được…

Mấy hôm nay, khách đến quận thành La Giang tấp nập không ngớt. Đều là khách được mời đến tham dự sinh nhật của thiên kim tiểu thư nhà Đạt Hề Thế gia.

Phía đông cửa thành La Giang tập trung rất nhiều người. Tất cả các binh lính làm nhiệm vụ canh giữ cổng thành thường ngày lúc này đều chuyển sang đứng bên trong. Còn bên ngoài cồng thành thì có khoảng ba mươi gã gia nhân mặc áo xanh xếp hàng ngay ngắn. Đằng trước đám gia nhân áo xanh này sẽ có vài quý tộc đứng chỉ đạo, mà người đứng đầu không ai khác chính là chủ nhân của Hứa gia, Hứa Tam Lập.

Chòm râu xám trắng của Hứa Tam Lập rối bời trong gió nhưng hai chân hắn thì dường như đã mọc rễ, chẳng động đậy lấy một giây còn mắt thì nhìn thẳng phía trước.

Miệng lẩm bẩm:

- Nếu theo tính toán thì cũng sắp đến lúc rồi…

Vừa nói đến đây thì đã xuất hiện hai bóng đen cưỡi ngựa tiến thẳng vào cổng thành.

Hai bóng đen ào ào lao tới như một cơn gió. Người kỵ khách đột ngột ghìm dây cương, kéo mạnh con ngựa cao lớn và dừng lại ngay trước mặt Hứa Tam Lập.

Hai bọn họ, một già một trẻ. Người trẻ tuổi mặc một bộ trường bào tuyệt đẹp, nét mặt lạnh lùng lộ rõ vẻ ngạo mạn.

Còn người trung niên nhìn dáng vẻ có lẽ là thủ hạ của chàng thanh niên kia, thân hình gầy gò, ánh mắt u ám, sắc như mắt chim ưng quét nhanh bốn phía. Vừa nhìn cũng biết hắn thuộc loại người gian xảo. Một chủ một tớ cưỡi trên hai con ngựa cao lớn một đen một trắng. Đúng là nhân như long, mã như hổ.

Người đang dừng trước mặt Hứa Tam Lập là tên thanh niên, tên này nhìn qua chưa đến ba mươi tuổi, mũi khoằm kiểu chim ưng, nhãn thần lanh lợi cộng thêm vài phần ngạo mạn. Quan sát Hứa Tam Lập một hồi hắn mới lạnh lùng nói:

- Làm phiền Hứa Tộc trưởng phải đích thân đón tiếp rồi.

Con ngựa trắng như tuyết chẳng có lấy một sợi lông tạp nào, lúc dừng lại cũng không phát ra tiếng kêu hí hí. Xem ra là ngựa đã được huấn luyện kỹ càng.

Còn người trên ngựa thì dừng ở sát mặt người khác, dừng rồi cũng chẳng xuống ngựa, ngạo mạn thấy rõ. Với những hành động khiêu khích kiểu này, Hứa Tam Lập sớm đã quen rồi. Nhưng ánh mắt nhìn gã thanh niên mặc võ bào thì vẫn không giấu được vẻ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tỵ. Thân là Tộc trưởng, Hứa Tam Lập lúc nào cũng phải đón tiếp bọn họ với một thái độ thân thiện nhất.

- Sớm đã nghe danh Tây Môn công tử kiếm kỹ song tuyệt. Hôm nay mới thấy quả nhiên danh bất hư truyền.

- Hứa Tộc trưởng khách khí quá, đây không phải là chỗ nói chuyện, chúng ta vào thành thôi.

Người được gọi là Tây Môn công tử chỉ đáp lại ngắn gọn mỗi một câu đó. Xem ra trong mắt hắn, Tộc trưởng Hào môn Hứa gia cũng chỉ là không khí.

- Tây Môn công tử đã vất vả rồi, lão hủ đã chuẩn bị sẵn tiệc rượu ở Phong Trạch Lâu để Tây Môn công tử tẩy trần.

- Không cần, chuẩn bị cho ta hai gian phòng sạch sẽ là được rồi, nếu cần thêm gì ta sẽ thông báo cho ngươi sau.

- Được, vậy mời Tây Môn công tử dời gót đến hàn xá.

- Chúng ta đi.

Tây Môn công tử giật dây cương cùng thủ hạ bước qua cổng thành tiến vào quận La Giang. Nhưng cả hai người dường như không hề có ý định giảm tốc độ.

Bọn Hứa Tam Lập vẫn tươi cười, cung kính theo sát Tây Môn công tử, chẳng dám tỏ bất kỳ thái độ khó chịu nào trước hành động của họ.

Một tên người nhà Hứa gia quay sang thầm thì với đồng bọn:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!