Khí Xung Tinh Hà
Tác Giả: Lê Thiên
Nhóm dịch: black
Biên: NguyenDuy84
Nguồn: Vipvanda
Không biết Diệp Phong cố tình hay vô ý, mỉm cười nói:
- Lăng Thiên, chắc ngươi chưa từng nếm trải qua cái cảm giác bị bọn con cháu Hàn môn coi thường đâu nhỉ?
Lăng Thiên vừa nghe dứt câu, nổi giận đùng đùng, nghiến răng ken két nói:
- Tiểu tử, cút ra đây ngay!
Từ bên trong vọng ra giọng nói lành lạnh của Tần Vô Song:
- Muốn khiêu chiến với ta thì cứ đợi ở đó, chờ ta mua đồ xong, nếu có hứng ta có thể suy nghĩ chuyện chơi đùa cùng đám nhãi ranh các ngươi. Lăng Thiên? Ngươi nghĩ chỉ cần có một cái tên thật kêu là có thể giương oai giễu võ sao?
Không chỉ một mình tên vô dụng Lăng Thiên mà ngay cả Diệp Phong cũng cảm thấy có chút bị sỉ nhục. Càng giận, hắn lại càng muốn dạy cho gã con cháu Hàn môn này một bài học. Diệp Phong hắn dù sao cũng đã hơn hai mươi rồi vậy mà vẫn bị một thiếu niên mới tốt nghiệp Võ Đồng Viện gọi là nhãi ranh. Cảm giác này thật không dễ chịu chút nào.
Lăng Thiên lại quát lớn:
- Tiểu tử, có giỏi thì đứng lại!
Tần Vô Song quả nhiên đứng lại thật. Sự nhẫn nại của con người luôn có giới hạn. Dù cho Tần Vô Song được dạy dỗ tốt thì cũng không có nghĩa hắn sẽ giống như Vạn Gia Sinh Phật mỉm cười nhìn người ta thóa mạ mình.
Ngay cả tượng bồ tát còn có vài phần đất cơ mà.
- Ngươi muốn đấu với ta thật à?
Khẩu khí của Tần Vô Song lạnh như băng, cơ thể căng lên, thẳng tắp như một cây thương, toàn thân toát ra một khí thế lạnh thấu xương.
- Để ta dạy cho ngươi một bài học.
Nói đánh là đánh, Lăng Thiên chẳng thèm để ý đến phong phạm quý tộc, giáng thẳng một đấm vào mặt Tần Vô Song.
Nhưng Tần Vô Song là ai chứ. Lăng Thiên còn chưa xuất chiêu thì Vô Song đã đọc được hết bài của hắn rồi. Khóe miệng khẽ lộ ra một tia cười giễu cợt, hắn chẳng thèm nhìn, nhẹ nhàng lách mình tới bên cạnh Lăng Thiên.
Một đấm hụt, còn thân thể Lăng Thiên thì bổ nhào vào tủ kính trưng bày của cửa hàng châu báu Vĩnh Thịnh. Nắm đấm khiến cho chiếc tủ kính vỡ tan, mảnh thủy tinh vụn rơi loảng xoảng.
Lăng Thiên rống lên một tiếng lớn, răng nghiến ken két, nắm đấm vung vù vù. Có lẽ bộ dạng của kẻ báo thù giết cha cũng chỉ đến thế này là cùng.
Còn thân pháp của Tần Vô Song thì lại nhẹ nhàng thanh thoát như lá, như gió.
Binh! Binh! Binh!
Quyền phong soàn soạt. Cứ một quyền xuất ra là lại thêm một đấm giáng xuống quầy. Trong chốc lát, toàn sảnh trở nên vô cùng hỗn loạn.
Dường như Tần Vô Song đang cố ý dụ Lăng Thiên ra đòn. Mỗi một đấm nhìn thì như có vẻ chỉ còn thiếu chút xíu nữa là trúng nhưng lần nào cũng vậy, kết quả mang lại chỉ là một rắc rối càng ngày càng nghiêm trọng.
Ảnh quyền loang loáng, quyền phong soàn soạt, khí thế kinh nhân. Nhưng mà… Đến cuối cùng thì vẫn là Lăng Thiên phải khóc. Nhìn cửa hàng đá quý ngổn ngang như bãi chiến trường, hắn cũng hiểu rằng mình vừa gây họa lớn. Nhưng tình thế trước mắt chẳng khác gì đang cưỡi trên lưng cọp, có muốn rút lại cũng khó. Hắn giận đến ói máu, càng giận thì lại càng tấn công một cách điên cuồng. Cuối cùng hắn tự mình làm cho mình mệt phờ râu còn đối phương thì ngay cả một góc áo cũng chưa chạm vào được.
- Tiểu tử, ngoài chuyện chạy trốn ra, ngươi không còn bản lĩnh gì nữa à?
Lăng Thiên gần như nổ tung đến nơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!