Khí Xung Tinh Hà
Tác giả: Lê Thiên
Người dịch:
Nguồn: feiku.
- Vô Song. Tiểu tử Trương Hiển của Trương gia uy hiếp ngươi thế nào, dụ dỗ ngươi quyết đấu ra sao? Kể lại chi tiết cho phụ thân.
Mặc dù nhi tử sống lại nhưng nộ hỏa trong lòng Tần Liên Sơn không vì thế tiêu tán. Trương gia danh vọng tuy lớn, địa vị càng cao hơn Tần gia một bậc nhưng cũng không thể khiến Tần Liên Sơn cúi đầu.
Hắn trước mặt nhi nữ bảo trì phong phạm, âm thầm mài thương chuẩn bị báo thù là chuyện có thật. Nhưng cũng không vì cừu hận nay làm mờ mắt.
Tần Vô Song bị bức bách ra sao, bị dụ dỗ thế nào đều lưu lại trong đầu Võ Tinh Hà. Chỉ là hắn căn bản không có ý định truy ngược ký ức.
Võ Tinh Hà lạnh nhạt nói:
- Phụ thân. Chuyện quá khứ không cần nhắc lại. Chúng ta phải nhìn về tương lai.
Võ Tinh Hà cũng không mạnh miệng, dù sao với thân phận của hắn lúc này mạnh miệng là không hợp lý.
Trương gia vọng tộc? Trương gia nhị công tử Trương Hiển?
Võ Tinh Hà căn bản không quan tâm tới họ. Tần Vô Song trước đây sợ họ như hổ lang, hãy để chuyện này trôi vào quá khứ. Võ Tinh Hà hắn nếu đã sống lại nhất định không cần quan tâm tới nhân vật nhỏ này.
Cái hắn chú ý là bố cục La Giang quận, thậm chí cả Bách Việt quốc.
- Nhìn về tương lai...
Tần Liên Sơn lẩm nhẩm câu này, kinh ngạc nhìn nhi tử của mình. Nhi tử trước mặt nhưng khí chất hoàn toàn khác biệt.
Với tính cách cực đoan của Tần Vô Song khi mở miệng sẽ tràn đầy oán hận, khổ luyện gấp bội, lập chí báo thù. Sau lúc này có vẻ lạnh nhạt, tựa hồ như đã quên sỉ nhục trước đó?
- Phụ thân. Nhìn về tương lai không có nghĩa quên đi cừu hận này.
Võ Tinh Hà dù sao kiếp trước cũng là Tông sư võ học, liếc mắt đã nhận ra tâm tư phụ thân.
- Nhưng chỉ có cừu hận không thể giúp Tần gia ta thoát khốn cảnh.
Tần Liên Sơn kinh ngạc, miệng mở lớn tới độ có thể nhét vào vài chiếc bánh bao. Đây thật sự là điều nhi tử của mình nói sao? Cảnh giới tựa hồ tăng lên rất nhiều.
Chẳng lẽ nhi tử sau trận chiến đó đã thành thục, thông suốt hơn?
Kinh ngạc nối tiếp kinh ngạc nhưng Tần Liên Sơn vẫn gật đầu nói:
- Vô Song. Ngươi nói không sai. Chúng ta phải nhìn về tương lai. Sau này ngươi không cần phải tới võ đồng viện. Từ nay trở đi ngươi toàn lực tu luyện võ kỹ tổ truyền. Hừ. Ta không tin võ kỹ tổ truyền của Tần gia ta lại không thể bồi dưỡng ra một cường giả chân chính. Tần gia ta trước kia giàu có, hôm nay vì một vài nguyên nhân suy sụp nhưng cũng chưa tới mức để người ta xâm chiếm.
Nói về tổ tiên, ngữ khí của Tần Liên Sơn cũng mang theo chút kiêu ngạo, tự hào cùng một phần cố chấp quật cường.
Nhìn Tần Liên Sơn không biết vì sao trong lòng Võ Tinh Hà mất tự chủ, tính cách này so với kiếp trước của hắn thật sự không sai biệt.
- Đúng vậy. Vô Song. Nếu quay lại võ đồng viện sớm muộn gì cũng bị bọn họ khi dễ. Không bằng ở lại Đông Lâm trấn.
Tần Tụ vừa gấp gáp trở về đã mở miệng nói.
Đối mặt với sự quan tâm này, không hiểu vì sao trong lòng Võ Tinh Hà vô cùng xúc động. Cảm giác này khiến hắn lần đầu biết được gia đình là thế nào?
Gia đình, tình thân, tỷ tỷ... đó là những thứ Võ Tinh Hà tiếc nuối nhất kiếp trước khi hắn sắp chết. Lúc này trời cao cho cơ hội sống lại, lẽ nào hắn có thể buông tha?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!