Chương 34: (Vô Đề)

Khí Xung Tinh Hà

Tác Giả: Lê Thiên

Nhóm dịch: black

Biên: NguyenDuy84

Nguồn: Vipvanda

Cái gọi là Tuyên ngôn Diễn võ, kỳ thật chính là ký giấy sinh tử. Gia tộc Luận phẩm, chính là tranh đoạt địa vị gia tộc, có danh có lợi, thậm chí quan hệ đến hưng suy tồn vong của gia tộc, đương nhiên là liều chết tranh đấu, không có chỗ cho chuyện tình cảm ở đây.

Mặc dù dưới đài là bằng hữu, nhưng khi lên trên đài đều biến thành cừu nhân không đội trời chung. Lật đổ đối thủ, bảo vệ địa vị gia tộc, là mục tiêu duy nhất bọn họ theo đuổi!

Tham dự cuộc thi tranh giành cái danh ngạch Hàn môn có năm nhà, lần lượt là Cổ gia quận thành La Giang, Văn gia quận thành La Giang, Ngưu gia trấn Đông Lâm, Lam gia trấn Cửu Đô cùng với Lý gia trấn Cửu Đô.

Trong đó Lý gia vốn là quý tộc Hàn môn là người phòng thủ. Bốn nhà khác đều là người khiêu chiến. Nhưng bởi vì Cổ gia quận thành La Giang, Văn gia quận thành La Giang, Ngưu gia trấn Đông Lâm ba nhà đều là khiêu chiến cái danh ngạch Hàn môn Tần gia, mà Tần gia lại đi chiến đấu tranh đoạt Hào môn, cho nên danh ngạch của Tần gia được giao ra cho ba nhà tranh đoạt.

Một danh ngạch Hàn môn khác bị tranh đoạt là kẻ địch trước giờ của Lý gia là Lam gia.

Năm nhà Hàn môn lên đài, đều tự phát biểu một mạch nhiệt huyết ngôn luận, ký giấy sinh tử, xuống đài. Đại chiến trước mặt, bọn họ cũng không muốn nói nhiều cái gì, cứ làm thôi! Vì gia tộc, vì sinh tồn, chẳng sợ đổ máu, chẳng sợ chết, đều phải thề sống chết! Gia tộc, là gốc rễ sinh tồn. Có gia tộc, có thể cùng chung nguy nan, phó thác sống chết. Vì gia tộc, không tiếc mất mạng!

Trong Vọng tộc, Chu gia cùng Hạ gia đều là thế lực quận thành La Giang, hai nhà bình thường trong việc kinh doanh mâu thuẫn khá nhiều, cũng là kẻ địch vốn có xưa nay. Sau khi lên đài, đều nghiến răng tuyên bố muốn cho đối thủ bị chết thê thảm. Cho nên rốt cuộc ai sẽ chết thảm, hươu chết về tay ai, còn phải so qua mới biết được.

Lúc này, cuộc thi Vọng tộc không phải là điều mọi người chờ mong nhất. Cái mà bọn họ chờ là tranh đoạt danh ngạch Hào môn. Mọi người cũng muốn biết, Tần gia rốt cuộc là có gì để đi khiêu chiến Hào môn. Bọn họ thực sự nắm chắc phần thắng sao? Mọi người đang đợi rửa mắt đây. Đầu tiên là Hào môn Hứa gia phái đại diện đọc diễn văn.

Đại diện cho Hứa gia là thúc thúc của Hứa Tam Lập, là một Trưởng lão.

Lão đầu trông cũng biết tức giận không ít, khẩu khí khinh miệt lẫn phẫn nộ:

- Lão phu trước giờ căn bản chưa từng nghe qua Tần gia là cái gì, cũng không muốn nói nhiều. Chỉ nói mấy câu, Hứa gia ta từ khi đắc thế tới nay, phàm kẻ nào muốn đụng chạm danh dự người Hào môn Hứa gia, hiện tại cũng đã không tồn tại. Tần gia, lần này cũng sẽ không ngoại lệ!

Lời nói phát ra cuồng ngạo, có khí phách, bao hàm đầy đủ biểu hiện của nhà Hào môn. Không có thực lực sẽ không dám nói lời cuồng ngôn này. Hơn nữa lời phát biểu này cũng thực khéo léo, nhanh miệng chặn trước bài diễn văn của Tần gia, tuyệt không liên hệ tới Đạt Hề Thế gia.

Người phụ trách khẽ cười, cũng không bàn luận, quay sang Tần gia bên này nói:

- Tần gia cũng phái đại biểu đi lên đi.

Tới lúc này rồi cũng không còn đường lui, Tần Liên Sơn tính đi lên thì bị Tần Vô Song ngăn lại.

Tần Vô Song thong dong đi lên, ánh mắt kiên nghị, đón nhận mấy vạn ánh mắt chăm chú của mọi người, chậm rãi mở miệng nói:

- Chư vị, ở Khảo nghiệm Võ đồng ngày đó. Có mấy người y phục ngăn nắp, rõ ràng là lão gia quý tộc, ngăn cả gia đình ba người chúng ta lại, cùng chúng ta đàm luận cái gọi là lễ tiết quý tộc. Có một vị lão gia lại cảnh cáo cha ta, nói cái gì mà làm người mấu chốt là phải biết tiến biết lui, nên buông tay thì buông tay. Mọi người có lẽ không biết lời này có ý tứ gì.

Để ta nói rõ, vị lão gia này tuy rằng thân ở Hào môn, lại lòng tham không đáy, muốn chiếm đoạt gia nghiệp Tần gia ta, định dựa vào thủ đoạn uy hiếp để Tần Gia chủ động rời khỏi cái danh ngạch Hàn môn, hai tay tự giác dâng lên gia nghiệp. Ta muốn hỏi các vị, chúng ta sống trong thế giới võ giả, có thể nào bất chiến mà khuất phục? Ai lại nguyện ý, làm người nhu nhược như vậy?

Thanh âm phát ra cao vút mà trào dâng, vô cùng kích động. Dưới đài ầm ầm trả lời:

- Không khuất phục, không làm người nhu nhược!

- Đúng vậy! Muốn chiếm đoạt cơ nghiệp Tần gia, không có gì kỳ lạ. Bách Việt Quốc chúng ta coi trọng chính là sự xuất sắc, mạnh được yếu thua. Ngươi có khả năng, cứ tới lấy! Cho nên vị lão gia Hào môn này là ai? Nói vậy mọi người cũng đoán được! Đúng vậy, chính là Hứa Tam Lập Hứa lão gia! Ta lúc ấy liền nói cho hắn, cái danh ngạch Hàn môn, Tần gia ta lưu lại cho hắn. Chẳng qua có một câu, ta lúc ấy không nói ra!

Tần Vô Song dừng một lát, dưới đài mấy vạn người đều hô lớn hỏi:

- Nói cái gì?

Tần Vô Song khẽ cười, nói:

- Ta muốn nói chính là, Hứa lão gia muốn lấy cái danh ngạch Hàn môn của Tần gia, mời hắn đem cái danh ngạch Hào môn đến mà đổi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!