Chương 30: (Vô Đề)

Khí Xung Tinh Hà

Tác Giả: Lê Thiên

Nhóm dịch: black

Biên: NguyenDuy84

Nguồn: Vipvanda

Một lát sau, phục vụ lại chạy lên, vào cửa liền nói:

- Thiếu gia, không được a. Cua Hương Lạt bị bọn họ đoạt đi, tiểu nhân ngăn cản không được.

Tần Vô Song vừa nghe, lửa giận bốc lên. Tỷ đệ không dễ dàng đến ăn một phen, vậy mà có người đến làm mất hứng.

Bỗng nhiên đứng lên, quát khẽ nói:

- Dẫn ta đi!

Sải bước ra ngoài, Tần Tụ ở phía sau gọi:

- Vô Song, đừng nháo sự, bọn họ muốn ăn thì để cho bọn họ ăn đi.

Tần Vô Song hít sâu một hơi, quay đầu lại nói:

- Tỷ, hôm nay ta nhượng một mâm cua Hương Lạt, ngày mai, bọn họ được một tấc lại muốn tiến một thước, muốn ta ngàn mẫu ruộng tốt, chẳng lẽ cũng nhường? Bàn cua Hương Lạt này, hôm nay bất luận như thế nào cũng không thể nhường!

Tần Tụ sửng sốt, nàng đột nhiên cảm giác được, đệ đệ dường như đã lớn. Nói ra đạo lý, làm cho nàng làm tỷ tỷ cũng không thể cãi lại.

- Tên hỗn đản nào dài mắt, ngay cả ăn bữa cơm cũng không cho người ta yên tĩnh, nếu không phải rùa rút cổ thì lăn ra đây cho ta.

Tần Vô Song một quyền nện ở lan can hàng hiên, khiến cả lan can chấn động kịch liệt, giống như động đất, thanh thế làm cho người ta sợ hãi.

- Xú tiểu tử…

- Không nên lỗ mãng tại đây hô to gọi nhỏ!

Tần Vô Song nói xong, trong gian thiên phòng, xông ra năm sáu con cháu quý tộc. Cả đám đều là con cháu trưởng thành, ít nhất cũng cỡ tuổi Tần Tụ.

Tần Vô Song ánh mắt như dao, đảo qua ngực sáu gã mới đến, nhận ra hai người trong đó.

Hứa gia Nhị công tử, Hứa Viên

- ca ca của Hứa Đình, được xem là một trong "Thất công tử" quận La Giang, tuy rằng chỉ xếp hạng cuối cùng, nhưng cũng tính là nhân vật trẻ tuổi, một thế hệ có uy tín danh dự ở quận La Giang.

Trương Diệu, con cả của Trương Mậu Thụy, Tần Vô Song cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy, cười thầm tiểu tử này né nhiều ngày như vậy, hôm nay không ngờ lại dám nghênh ngang liều lĩnh.

Còn có bốn người, Tần Vô Song nhận không ra thân phận, chẳng qua thân phận thực lực cũng ở dưới Hứa Viên.

Hắn xem như đã nhìn ra, mấy người này hiển nhiên không phải tình cờ xuất hiện ở đây, xem ra đến có chuẩn bị, lai giả bất thiện.

Tranh đoạt cua Hương Lạt chỉ là lấy cớ, mưu đoạt cơ nghiệp Tần gia, mới là thật a. Một khi nghĩ thông suốt, hắn ngược lại càng thêm thản nhiên.

- Hắc hắc, tiểu tử, chỉ là muốn một mâm đồ ăn của ngươi mà thôi, gọi to gọi nhỏ cái gì? Tại quận La Giang này, muốn nổi giận cũng suy nghĩ xuất thân của mình.

Trương Diệu khẩu khí khinh thường nói.

Tần Tụ vội chắn trước mặt đệ đệ, sợ hắn chịu thiệt, vội vàng đáp trả:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!