Khí Xung Tinh Hà
Tác giả: Lê Thiên
Người dịch: Hoàn Hôn
Nguồn: feiku.
Thời gian thấm thoát trôi qua, một năm bốn mùa chỉ đảo mắt là đã hết.
Tu vi Tần Vô Song đã không còn đột ngột tăng mạnh như hai năm trước nữa, trong thời gian này tu vi của hắn tăng lên một cách ổn định. Đồng thời trong thời gian đó hắn cũng có tinh lực để dành cho củng cố nền tảng, tổng kết năng lực thực chiến và suy nghĩ về các khả năng có thể diễn ra trong quá trình diễn ra gia tộc luận phẩm.
Kiếp trước hắn có kinh nghiệm giao chiến rất nhiều, cũng không ngừng tổng kết võ đạo tu luyện cuối cùng có một chút lĩnh ngộ.
Bộ "Cửu Dương Chưởng" hắn diễn luyện đi diễn luyện lại, mặc dù kiếp trước diễn luyện bộ chưởng pháp này cũng tới vạn lần, nhưng hắn tin tưởng vào câu nói "Cửu luyện tự hóa, thục năng sinh thần*" cho nên vẫn không gián đoạn việc tu luyện nó.
Thức thứ tám "Bát Dương Phần Hoang" hắn đã nắm giữ, thực lực tương đương với thất thành của kiếp trước, điều này sẽ khiến cho thực lực của Tần Vô Song được tăng lên trong diện rộng.
Về phần thức thứ chín "Cửu Dương Diệt Thế" hắn cũng không nóng lòng tu luyện, bởi vì nội kình của hắn bây giờ còn chưa đạt tới trạng thái đỉnh phong của kiếp trước, cảnh giới không đủ mà cứ mạnh mẽ tu luyện sẽ có hại,
Hắn biết rõ luyện võ chính là quá trình nước chảy thành sông, không thể quá mức cấp bách. Muốn hoàn toàn đạt tới trạng thái đỉnh phong của kiếp trước thì cần một chút thời gian nữa, nhưng cũng không cần lâu lắm. Với độ tuổi của hắn hiện nay thì có thể hoàn toàn chờ đợi được tới lúc đó.
Chuyện vui nữa là liên quan tới Tần Liên Sơn, "Dịch Cân Kinh" quả nhiên là có tác dụng nghịch thiên. Nguyên là Tần Liên Sơn ngay cả Chân Vũ Cảnh nhất đoạn cũng không thể củng cố nhưng sau khi tu luyện bộ công pháp này đã đạt tới Chân Vũ Cảnh tam đoạn, mơ hồ có dấu hiệu đột phá tứ đoạn.
*****************
Hai mươi năm một lần xảy ra "Toàn quốc đại bình", khắp mọi nơi trên toàn bộ lãnh thổ Bách Việt quốc đều rầm rộ khai mạc. Sở dĩ gọi là "Toàn quốc đại bình" là bởi vì việc xem xét cùng lúc được thực hiện trên toàn lãnh thổ.
Hai mươi năm một lần "Gia tộc luận phẩm", bốn năm một lần "Chân võ luận phẩm", hai năm một lần "Lực võ luận phẩm", và hàng năm "Võ đồng trắc thí" diễn ra cùng một lúc.
Nhiều sự kiện náo nhiệt như vậy diễn ra nhất định là một tràng thịnh hội vô cùng náo nhiệt.
Lấy quận huyện làm đơn vị, toàn bộ Bách Việt quốc đều đắm chìm vào trong không khí hân hoan của nhân dân.
Đến ngày, Tần Liên Sơn tự mình chuẩn bị một cỗ xe bốn ngựa kéo, ý định là tự mình đưa Tần Vô Song đi lên quận tham gia "Vũ đồng trắc thí" được cử hành sớm nhất.
Tần Tụ cũng từ nông trang gấp gáp trở về, nàng không muốn bỏ qua một sự kiện trong đại như vậy trong đời của đệ đệ.
An bài tốt hết thảy mọi thứ trong nhà, Tần Liên Sơn mang theo một nam một nữ xuất phát rời khỏi Đông Lâm trấn đi về phía La Giang quận thành. Chuyến đi này tâm tình của Tần Liên Sơn cũng không giống với trước kia, một năm nay thực lực của lão tăng lên làm cho hắn vốn luôn lo âu buồn rầu trở thành rất mong đợi tới ngày Tần gia được thể hiện uy phong trong ngày "Gia tộc luận phẩm".
Đi được hai canh giờ thì cuối cùng cũng tới bên ngoài La Giang quận thành, sau khi kiểm tra thân phận ba người mới được phép đi vào bên trong. Tần Liên Sơn đối với La Giang quận thành cũng không cảm thấy xa lạ, hắn nhanh chóng đi về phía khách sạn quen biết để ở lại.
Lúc này trời đã có chút tốt, Tần Liên Sơn không thể làm gì khác hơn đành an bài chỗ nghỉ ngơi, để đợi tới ngày hôm sau đi tới cửa quan báo danh.
Lần này không đơn giản chỉ là Tần Vô Song phải tham gia "Võ đồng trắc thí", mà Tàn gia cũng phải tham dự "Gia tộc luận phẩm", đây là vấn đề mấu chốt để có thể bảo vệ được chiếc ghế hàn môn quý tộc của Tần gia.
Tối đó, ba cha con Tần Liên Sơn ở trong La Giang quận chơi đùa một hồi. Sau một vòng ngó nghiêng các kiến trúc trong La Giang quận thành, Tần Vô Song đối với nơi này cũng có chút rung động.
La Giang quận thành quả thần phồn hoa hơn Đông Lâm trấn cả chục lần, chỉ cần nhìn kiến trúc xây dựng ở nơi đây khi không phải thời kỳ cơ giới hóa mà có thể đạt tới tiêu chuẩn như này thì kỳ tích quả là không nhỏ.
Hắn không chịu buông tha cho bất cứ cơ hội nào để tìm hiểu thế giới này, nhìn thấy chuyện gì thú vị đều cố gắng giải thích một chút, mãi tới khi có được đáp án thì mới thôi.
- Ở trong thành không cho phép tu đấu, Vô Song ngươi đến La Giang quận thành phải nhớ kỹ điều này.
- Tần Liên Sơn thận trọng dặn dò.
Tần Vô Song mỉm cười, gật đầu đáp ứng.
- Nếu như bị người khác khiêu khích thì sao? Bất đắc dĩ tự vệ cũng không được?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!